Ngay lập tức, sự chú ý của ở quầy thu ngân đều đổ dồn về phía Trì Vãn.
Trì Vãn tiếp: "Chính là ở chỗ chúng , mười mấy năm xảy một vụ t.h.ả.m án kinh hoàng. Một gia đình ba hung thủ sát hại dã man, đến tận bây giờ vẫn bắt kẻ thủ ác."
"Vừa nãy thấy ông chủ Ngũ, giật cả , cứ ngỡ là gặp tên hung thủ đó."
Nghe , lên tiếng: "Tên hung thủ tàn độc quá, g.i.ế.c cả nhà ?"
Giọng Trì Vãn trở nên u uẩn: "Chẳng thế , một gia đình ba , cả cha lẫn đứa con nhỏ. Đứa bé mới tám tuổi mà cũng tha... Không mỗi đêm khi ngủ, gặp ác mộng, mơ thấy gia đình nọ hiện về tìm ?"
"Nếu tên hung thủ đó cưới vợ sinh con, sợ hãi rằng một ngày nào đó, vợ con cũng sẽ chịu cảnh g.i.ế.c hại giống như cách với gia đình khác ?"
Mọi Trì Vãn thì nghĩ ngợi gì xa xôi, chỉ xôn xao bàn tán về sự tàn nhẫn của hung thủ và oán trách kẻ đó vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Trong đó, duy chỉ biểu cảm của ông chủ Ngũ là khác lạ.
"... Sao ông chủ Ngũ với vẻ căm phẫn như thế?" Trì Vãn đột ngột lên tiếng, ánh mắt đang lơ đãng bỗng xoáy thẳng ông , đầy ẩn ý: "Cái của ông thấy sợ đấy, ai tưởng đang hung thủ chính là ông."
Ông chủ Ngũ ngờ Trì Vãn đột ngột qua, kịp đề phòng mà chạm ánh mắt sắc bén và lạnh lẽo của cô. Ông vội vàng dời mắt , gượng gạo: "Vị tiểu thư thật khéo đùa... thể là hung thủ cơ chứ."
Những khác để tâm đến lời Trì Vãn, chỉ nghĩ cô đang đùa nên xòa cho qua chuyện.
lời Trì Vãn là thật giả, lẽ chỉ cô và ông chủ Ngũ là rõ nhất.
Trì Vãn mỉm : "Đồ nướng nhà ông ngon lắm, sẽ còn ."
Nói xong cô liền bỏ . Tuy cô rời khỏi, nhưng những đang ăn vẫn tiếp tục bàn tán về vụ án mà cô kể.
Ông chủ Ngũ cúi đầu, cầm khăn lau mồ hôi trán, nhưng mồ hôi cứ thế tuôn ngừng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"... Sao đổ mồ hôi nhiều thế ?" Người vợ thắc mắc: "Hay là khoác thêm cái áo ngoài hóng gió cho thoáng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-148.html.]
Ông chủ Ngũ chút thẫn thờ: "À, ừ... ..."
Ông thậm chí còn chẳng buồn khoác áo, cứ thế bước ngoài. Cơn gió lạnh tạt mặt khiến bộ não đang hỗn loạn của ông dần bình tĩnh để suy nghĩ.
"... Chuyện từ bao nhiêu năm , sẽ ai . Chắc chắn chỉ là trùng hợp thôi! Nhất định là trùng hợp!"
Trì Vãn ông chủ Ngũ đang nghĩ gì, nhưng cô thể đoán tâm trạng của ông lúc .
Ngay khoảnh khắc thấy đàn ông đó, cô thấy quá khứ của ông : một gia đình ba tàn sát, m.á.u tươi chảy tràn sàn nhà, một kẻ hoảng hốt chạy trốn, dần dần định cư và lập nghiệp tại Dương Thị...
Ông chủ Ngũ, ông chủ Ngũ.
Có lẽ vì gọi như quá lâu, chính ông cũng dần tin rằng là một ông chủ quán đồ nướng lương thiện, trong sạch. Nếu hôm nay Trì Vãn nhắc đến, lẽ ông sớm quên mất gia đình ba sát hại mười ba năm , quên mất tội ác tày trời mà từng gây .
Phải, hung thủ trong vụ án mà Trì Vãn kể chính là vị ông chủ Ngũ .
Nên ông may mắn bất hạnh đây?
Nếu may mắn, thì kẻ đó trốn chạy suốt mười ba năm mà phát hiện, còn cưới vợ sinh con, cuộc sống hạnh phúc viên mãn, thể coi là may mắn? nếu thực sự may mắn, thì tại hôm nay ông gặp Trì Vãn?
Trì Vãn khẽ: "Hy vọng tối nay ông sẽ gặp ác mộng."
Bánh Bánh: "... Cô hạ chú lên ông , tối nay ông gặp ác mộng cho ."
, hạ chú.
Đây là một bản lĩnh mà Trì Vãn mới học gần đây. Dựa thần lực, cô thể khơi gợi những ký ức mà con sâu thẳm trong lòng đối diện nhất, khiến họ chìm những cơn ác mộng triền miên mỗi đêm.
Trì Vãn vị ông chủ Ngũ ác mộng bủa vây.