Hoàng Hải đương nhiên là lên tiếng cảm ơn cô.
Ngay khi Trì Vãn cúp máy thì cũng vặn đến của . Cô theo chân nhân viên phục vụ lên tầng hai, một vị trí ở góc tường. Khách đó mới rời , bàn bát đĩa còn bừa bộn, kịp dọn dẹp xong.
Nhân viên phục vụ nhanh thoăn thoắt thu dọn sạch sẽ, Trì Vãn xuống quét mã bắt đầu gọi món.
Trong lúc cô đang chọn món, bàn bên cạnh dường như cũng mới , đang hào hứng trò chuyện. Trì Vãn vô tình vài câu, hóa họ đang kể về lịch sử giàu của quán đồ nướng .
Lịch sử phát đạt của quán quả thật vài phần kỳ bí.
Ông chủ họ Ngũ, vốn là nơi khác đến Dương Thị thuê. Lúc mới chân ướt chân ráo đến đây, gì nên ông bày một quầy đồ nướng vỉa hè. Nào ngờ, thiên phú nấu nướng, món nướng ai ăn cũng khen ngon.
Thế , quán nướng ngày càng đông khách, việc kinh doanh phất lên như diều gặp gió. Kiếm tiền, ông chủ khách hàng thúc giục nên thuê một mặt bằng nhỏ. Sau đó, ông kiếm nhiều tiền hơn, liền vung tay mua đứt luôn cửa hàng, việc ăn từ đó càng thêm phát đạt.
Đến nay, danh tiếng của quán đồ nướng lan truyền khắp mạng xã hội, trở thành một địa điểm nổi tiếng xa gần. Nhờ nghề nướng thịt, ông chủ mua nhà, lấy vợ, sinh hai đứa con, đúng chuẩn là một thành đạt trong đời.
Khi đàn ông ở bàn bên cạnh kể chuyện , giọng điệu giấu nổi sự ngưỡng mộ lẫn ghen tị.
Trì Vãn xong cũng cảm thấy thực sự hứng thú với món nướng ở đây. Khi đồ ăn bưng lên, cô lập tức cầm một xiên cánh gà thưởng thức.
Cánh gà nướng đến lớp da vàng ươm, giòn rụm. Vì mới lò nên lớp mỡ vẫn còn xèo xèo bốc khói, c.ắ.n một miếng thấy nóng thơm, vị tê cay đậm đà, quả là mỹ vị.
Chỉ thể danh bất hư truyền, đồ nướng ở đây thực sự ngon.
Trì Vãn ăn lén để một ít chiếc ghế bên trong cho Bánh Bánh cùng ăn.
May mà chỗ cô dựa sát tường, nếu ai ngay cạnh thì sẽ thấy tình hình bên trong, thuận tiện cho Bánh Bánh "ăn vụng".
Trì Vãn vẫn nhớ đến nhóm Hứa Nam nên gọi thêm một ít, định bụng lúc về sẽ đóng gói mang theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-147.html.]
Ăn vài xiên đồ nướng, nhấp một ngụm nước ô mai, cảm giác giải ngấy khai vị thật sảng khoái. Sau khi Trì Vãn và Bánh Bánh ăn xong, cả lẫn linh đều no nê, vô cùng thỏa mãn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn xuống lầu thanh toán, quầy thu ngân chính là vợ ông chủ. Cô khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt cong cong, trông hiền hậu và dễ gần.
Vì quán đông khách nên cô bận tối mắt tối mũi, nhưng nụ môi bao giờ tắt, tính tiền tươi chào khách.
"... Lần ghé nhé."
Trì Vãn bước đến thanh toán, trả tiền xong thì thấy từ trong bếp một .
Đó là một đàn ông vạm vỡ, khỏe mạnh, cổ quàng chiếc khăn trắng để lau mồ hôi. Ông tiến gần bà chủ, lau mặt than thở: "... Phù, trong bếp bí nóng, ngoài nghỉ một lát."
Bà chủ , rút khăn giấy lau mồ hôi cho chồng bảo: "Vậy thì nghỉ ngơi chút , cứ để bọn Hổ T.ử nướng... Em rót cho ly nước ô mai giải nhiệt nhé."
Người đàn ông chính là ông chủ Ngũ của quán đồ nướng. Nghe vợ , ông với vợ một cái: "Không , để tự rót là ..."
Khi ông định bước góc nghỉ thì nhận một phụ nữ vô cùng xinh đang chằm chằm , cái sắc lẹm khiến ông cảm thấy da đầu tê rần.
Suy nghĩ một lát, ông chủ Ngũ lên tiếng hỏi: "... Vị khách , cô chuyện gì ?"
Trì Vãn ông thật sâu : "Không gì, chỉ là thấy ông chủ Ngũ đây trông quen mắt, hình như gặp ở đó thì ."
Nghe , ông chủ Ngũ đôn hậu: "Mặt là kiểu phổ thông mà, nhiều cũng bảo trông quen mắt lắm."
Trì Vãn thản nhiên tiếp lời: "Vậy ... Chắc là nhầm , bởi vì quen là một hung thủ của vụ t.h.ả.m án diệt môn, lẩn trốn nhiều năm!"
"Thảm án diệt môn?" Một gần đó thấy liền thốt lên kinh ngạc: "Vụ án gì thế?"