Nó l.i.ế.m l.i.ế.m móng vuốt: “Hừ, nếu , lãnh địa của cô lũ mèo hoang ch.ó dại chiếm đóng hết !”
Bánh Bánh đang đến mấy con mèo hoang ch.ó hoang từ chạy đến gần đây. Mèo hoang thì còn đỡ, trông đáng sợ lắm, nhưng mấy con ch.ó hoang thì khác, dù gầy trơ xương nhưng vẫn khiến kinh hãi.
Khách lên núi thắp hương dọa sợ, Bánh Bánh thấy liền xung phong giải quyết, mấy ngày nay nó cứ lượn lờ suốt trong đám mèo ch.ó đó.
Trì Vãn cũng hiệu quả đến , nhưng trông Bánh Bánh vẻ đắc chí.
Phía bên , bà nội Hứa cầm nén hương châm, thành kính quỳ đệm bồ đoàn, nhắm mắt bắt đầu cầu nguyện.
Tinh thần bà nội Hứa chút mơ màng.
Dạo gần đây trí nhớ bà còn minh mẫn như , cứ nhớ những chuyện của 53 năm về , mơ thấy và chồng thời còn trẻ, mơ thấy ngày ông rời .
“... Sơn Thần ơi, nếu Ngài thực sự linh thiêng, xin hãy giúp con tìm thấy chồng !” Bà âm thầm khẩn cầu.
Theo lời khẩn cầu đó, Trì Vãn cảm nhận một luồng hương hỏa và tín ngưỡng vô cùng thuần khiết chảy cơ thể . Cô thấy rõ mồn một tâm nguyện của bà nội Hứa.
Trì Vãn hít một thật sâu, lập tức men theo chấp niệm của bà cụ, bắt đầu nhanh ch.óng bấm đốt ngón tay tính toán.
Thần lực trong cơ thể luân chuyển, một luồng sức mạnh vô hình bao quanh cô. Sâu trong đáy mắt hiện lên những tia sáng quỷ dị, vô thông tin ngừng lướt qua não bộ, cho đến khi một địa chỉ hiện trong tâm trí.
“... Tỉnh Z, thành phố Dương, trấn Đài Hương, thôn... Ngũ Hà?”
Ngón tay đang bấm quẻ của Trì Vãn khựng , động tác tự nhiên dừng hẳn. Trước mắt cô hiện một rừng trúc xanh mướt, theo gió lay động, thể thấy tiếng lá trúc xào xạc chạm .
Hứa Nam đỡ bà nội dậy, cắm nén hương lư đồng. Cả ba đều Trì Vãn với ánh mắt đầy mong đợi.
“Cô Trì, ạ? Cô tính gì ?” Hứa Nam hồi hộp hỏi.
Trì Vãn sực tỉnh, : “Tỉnh Z, thành phố Dương, trấn Đài Hương, thôn Ngũ Hà... Cháu chỉ tính đến đó thôi, địa chỉ cụ thể hơn thì rõ , nhưng mà...”
“Cháu thấy một rừng trúc, một rừng trúc lớn, những tảng đá lớn lởm chởm. Nếu gì đổi thì hài cốt của ông nhà đang ở đó ạ.”
Nghe , mắt bà nội Hứa sáng rực lên, miệng lẩm bẩm: “Thôn Ngũ Hà, trong rừng trúc ở thôn Ngũ Hà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-145.html.]
Hứa Nam thì quan tâm đến chi tiết hơn: “Trong rừng trúc những tảng đá lớn lởm chởm ? Những tảng đá đó trông như thế nào ạ?”
Trì Vãn: “... Cụ thể trông thế nào thì cháu cũng khó miêu tả bằng lời . Hay là thế , cháu sẽ cùng tỉnh Z một chuyến.”
Hứa Nam ngẩn , chút ngại ngần: “Như phiền cô quá ?”
Trì Vãn: “Cũng gì ạ, trời lạnh thế miếu của cháu vốn cũng chẳng mấy khách...”
Ánh Trăng Dẫn Lối
Sau cơn sốt ban đầu, ngôi miếu trở về vẻ vắng vẻ vốn . Điều cũng dễ hiểu vì núi Chiếu Minh ngoài ngôi miếu thì chẳng còn gì khác, thắp hương xong là về chứ chẳng ai ở .
Có lẽ đến dịp Tết Dương lịch thì lễ chùa mới đông hơn một chút.
so với những ngôi chùa lớn, hương hỏa của ngôi miếu nhỏ nhiều đến mấy cũng chỉ đến mức đó thôi, chi bằng cô cùng bà cháu Hứa Nam một chuyến.
Chủ yếu là...
Thời gian của bà nội Hứa còn nhiều, mà điều Hứa Nam lẽ rõ lắm. Vì , một chút do dự, cô đ.á.n.h bạo đồng ý.
“Vậy thì phiền cô quá, cô Trì.”
Trì Vãn mỉm : “Không gì ạ, việc nên thôi.”
Người câu việc gì cũng nên đầu cuối, cô giúp đến đây thì nốt bước cuối cùng cũng chẳng đáng bao nhiêu thời gian.
“Dù bây giờ thần lực cũng dư dả, tiêu tốn một chút cũng chẳng !”
Thế là chuyện quyết định như . Bánh Bánh cũng ý kiến gì, suy cho cùng Trì Vãn vẫn còn trẻ, thể cứ ru rú trong miếu mãi , thỉnh thoảng cũng nên ngoài dạo.
Ừm, tuyệt đối vì nó cũng chơi nhé.
...
Trong những ngày tiếp theo, Trì Vãn thông báo phòng livestream và với ở Giang Thành rằng sắp xa một chuyến. Ba ngày , cô đóng cửa miếu Sơn Thần, cùng bà cháu Hứa Nam khởi hành đến thành phố Dương, tỉnh Z.