[Ôi trời, mà rối rắm quá mất!]
...
Mọi trong phòng livestream bàn tán xôn xao, tâm trạng ai nấy đều vô cùng phức tạp.
Họ tâm nguyện của bà cụ thực hiện, nhưng sợ rằng tin tức về chồng bà, dù là sống c.h.ế.t, đều mang nỗi đau.
Có thậm chí còn nhịn mà hỏi: [Chồng bà thực sự nhất thiết tìm bằng ?]
Tuy nhiên, việc bà nội Hứa kiên trì tìm kiếm suốt 53 năm là câu trả lời rõ ràng nhất cho thái độ của bà —— đúng , bà tìm, và nhất định tìm cho bằng !
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trì Vãn thở hắt một , : “Nếu đây là nguyện vọng của bà, cháu sẽ giúp bà bấm quẻ tính vị trí của chồng bà. Tuy nhiên, cháu thể đảm bảo đó sẽ là một kết quả .”
“Hơn nữa, cháu cũng chắc chắn là sẽ tính chính xác nơi ông đang ở hiện tại ạ!”
Cô tiêm một mũi tiêm phòng tâm lý cho bà nội Hứa .
Bà nội Hứa mỉm , giọng dịu dàng: “Bà mà, dù là kết quả nào bà cũng chấp nhận ...”
Điều tệ nhất thì cũng chỉ là chồng bà mất từ lâu, bà sớm chuẩn tâm lý cho việc đó .
Nghe , Trì Vãn bắt đầu bấm đốt ngón tay tính toán.
Mọi dõi theo từng động tác của cô, thấy trong mắt cô lóe lên những tia sáng kỳ lạ liên tục, sâu thẳm trong đáy mắt dường như ánh sáng vàng kim hiện lên, trông giống như hình dáng một ngọn núi. khi kỹ , họ thấy trong mắt cô chẳng gì cả.
Mọi diễn tả cảm giác của lúc như thế nào, chỉ rằng khi dáng vẻ và thần thái của Trì Vãn lúc , họ cảm thấy một sự thần thánh, trang nghiêm và thoát tục khiến dám mạo phạm.
Ngay cả những kẻ soi mói trong phòng livestream lúc cũng im bặt, dám lời nào.
Trong bầu khí tĩnh lặng và trang trọng đó, động tác bấm quẻ của Trì Vãn cuối cùng cũng dừng .
Dưới ống kính máy , cô ngước mắt lên, biểu cảm khuôn mặt như xót thương, như đang thở dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-140.html.]
“... Cháu tính . Chồng của bà,” Trì Vãn cất lời, giọng như một tiếng thở dài: “Ông qua đời từ 52 năm ạ.”
“...”
Bầu khí trong phòng livestream ngay lập tức chìm tĩnh lặng, mãi đến vài giây , một giọng run rẩy đầy mê mới vang lên.
“Đã... qua đời ?” Bà nội Hứa hỏi, bà hỏi một nữa để xác nhận, giọng vô cùng dè dặt: “Chồng , 52 năm , qua đời ?”
Trì Vãn khẳng định chắc chắn: “Vâng, ông mất từ 52 năm .”
Nghe , bà nội Hứa ngẩn vài giây, nước mắt đột ngột tuôn rơi như mưa.
Bà nắm c.h.ặ.t lấy tay cháu gái, lẩm bẩm: “Nam Nam, cháu thấy ? Ông nội cháu mất từ 52 năm , ông hề bỏ rơi chúng ... hề bỏ rơi chúng !”
“Bà mà, bà ngay từ đầu ...” Bà , “Ông hạng bỏ vợ bỏ con như thế. Ông từng , đợi ông kiếm đủ tiền sẽ về đón bà hưởng phúc!”
Bà luôn ghi nhớ lời hứa đó, giờ đây lời hứa vẫn văng vẳng bên tai, nhưng thì mãi mãi bao giờ trở nữa.
Bà nội Hứa như đang độc thoại: “Bọn họ cứ bảo ông chắc chắn kiếm nhiều tiền, trèo cao bỏ rơi bà... bà bao giờ tin, ông loại đó, ông nội cháu hạng như !”
dù bà thế nào, những xung quanh cũng chẳng ai tin. Họ đinh ninh rằng Hứa Minh Vũ kiếm tiền nên cần vợ quê mùa như bà nữa, thậm chí còn nhạo bà.
Dần dà, bà nội Hứa cũng buồn nhắc chuyện đó với họ nữa.
Còn bây giờ, nhờ lời khẳng định của Trì Vãn, bà cuối cùng thể tự tin, đường hoàng mà với tất cả : Chồng bà hề phản bội bà, ông chỉ là thể trở về nữa, thể về nữa mà thôi...
Nghĩ đến đây, bà nội Hứa cảm thấy tim như d.a.o cắt, bà kìm mà bật nức nở.
Rõ ràng bà sớm dự liệu chồng thể mất, thậm chí chuẩn tâm lý kỹ càng, nhưng khi sự thật xác nhận giây phút , cảm xúc vẫn vỡ òa như đê vỡ, thể kìm nén ?