Trì Vãn thể thừa nhận đúng.
Có lẽ vì lớn lên trong cô nhi viện nên từ nhỏ cô tự lập, chuyện gì tự cô tuyệt đối nhờ vả ai. Nếu Thẩm Lăng Di thẳng ngay từ đầu, cô chắc chắn sẽ từ chối trăm phần trăm.
hiện giờ, Thẩm Lăng Di “tiền trảm hậu tấu”, xe cũng , coi như chặn đường từ chối của cô ngay từ trong trứng nước.
Trì Vãn thở dài, đành thỏa hiệp: “... Vậy phiền , đàn .”
Thẩm Lăng Di nhếch môi, thở phào nhẹ nhõm.
—— Thực cũng sợ Trì Vãn sẽ kiên quyết đuổi , bắt đặt xe mạng để về.
Cũng may Trì Vãn ý nghĩ trong lòng , nếu cô sẽ tự hỏi rốt cuộc hình tượng của trong mắt đối phương là gì, chẳng lẽ cô là đại ma vương ?
Đôi mắt thấy gì khiến cuộc sống của Trì Vãn gặp nhiều bất tiện, nhưng may mắn là một đêm, cô cảm thấy khá hơn nhiều. Cô thể mở mắt vật nhưng đôi lúc vẫn còn cảm giác đau nhức.
Để khỏi hẳn chắc mất thêm một thời gian nữa.
Dù , mức độ đủ để cô tự chăm sóc bản mà cần khác giúp đỡ. Điều khiến cô thở phào nhẹ nhõm, bởi dù Thẩm Lăng Di là đàn khóa , nhưng xét cho cùng hai cũng hề thiết.
Đây là ngày thứ ba em họ Thẩm và La Oánh ở Giang Thành, và họ cũng chuẩn về.
Thẩm Lăng Di vẫn yên tâm về đôi mắt của Trì Vãn, nhưng hiểu tính cách của cô nên cũng gì thêm —— mối quan hệ của hai mới ở mức bình thường, nhiều quá thành gây phiền nhiễu.
Trước khi họ , Trì Vãn tặng mỗi một sợi dây bình an.
“... Đây là chỉ đỏ cúng dường tượng Sơn Thần. Tuy đáng giá bao nhiêu nhưng cứ cầm lấy kỷ niệm nhé.” Cô mỉm .
Những sợi dây bình an trong miếu của cô đều đặt tượng Sơn Thần, thấm nhuần hương khói và một chút thần lực của cô. Dù tác dụng quá lớn lao, nhưng nó cũng giúp an định thần hồn, cầu chúc bình an.
Nhóm Thẩm Lăng Di dĩ nhiên hề chê món quà “rẻ tiền”. Sau khi cảm ơn Trì Vãn, họ đều trân trọng cất .
“... Đại sư, khi nào thời gian sẽ đến thăm cô.” La Oánh , ánh mắt cô lấp lánh sự tự tin và tham vọng: “Hy vọng tới gặp , là Quản lý La !”
Công ty nhà họ La, cô nhất định nắm quyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-112.html.]
So với cha ở rể của , cô là hậu duệ duy nhất của nhà họ La, việc kế thừa sản nghiệp là điều đương nhiên. Cô tin phù hợp với vị trí đó hơn bất cứ ai.
Thẩm Lăng Tiêu cũng toe toét : “Khi nào rảnh em cũng sẽ !”
Trì Vãn , dặn dò: “Thẩm cứ yên tâm, bạn đang gặp nạn của chắc chắn sẽ tai qua nạn khỏi.”
Hai ngày cô vẫn thấu tương lai của bạn đó, nhưng lẽ nhờ hôm qua vô tình thấy những sợi dây vận mệnh, hôm nay cô cảm thấy lờ mờ thấy điều gì đó.
Vẫn còn mờ nhạt, rõ ràng, nhưng cô cảm giác ẩn hiện rằng bạn mà Thẩm Lăng Tiêu quan tâm cuối cùng sẽ bình an trở về.
Tuy nhiên, trong sự mờ ảo đó, Trì Vãn cảm nhận một thứ cảm giác đặc biệt vô cùng vi diệu... chỉ là cảm giác từ mà đến thì cô tính .
Nói chung, chút khó hiểu.
“... Có thần lực của tăng lên ?” Trì Vãn thầm hỏi Bánh Bánh, trong lòng chút vui mừng.
Bánh Bánh đáp: “ là như ... Xem cũng gọi là trong cái rủi cái may.”
Nghe , tinh thần Trì Vãn phấn chấn hẳn lên. Dù đôi mắt vẫn còn khó chịu nhưng cũng ngăn tâm trạng của cô lúc .
“... Đàn , chúc thuận buồm xuôi gió.” Cô mỉm với Thẩm Lăng Di.
Thẩm Lăng Di đáp: “Hy vọng tới gặp , thái độ của cô đối với sẽ còn khách sáo như thế nữa.”
Trì Vãn ngẩn .
...
Ánh Trăng Dẫn Lối
Anh em nhà họ Thẩm và La Oánh rời , ngôi miếu Sơn Thần trở về với vẻ tĩnh lặng vốn .
Hương khói trong miếu giờ đây dần định, thỉnh thoảng mới khách đến dâng hương. Tuy nhiên, dây bình an của miếu dường như bắt đầu tiếng tăm, bán khá chạy. Suốt mấy ngày liền, lúc nào cũng tìm đến mua.