La Oánh cũng gật đầu đồng ý: "Lúc rảnh rỗi mà lên đây thì đúng là tuyệt vời."
Thẩm Lăng Tiêu tiếc nuối: "Giá mà cái miếu ở thành phố B thì mấy." Như thể thường xuyên ghé qua .
Thẩm Lăng Di im lặng gì. Thẩm Lăng Tiêu sang hỏi: "Anh, im re thế? Đang nghĩ gì ?"
Thẩm Lăng Di trầm tư: "Anh đang nghĩ, hình như cô Trì đang bệnh, trông cô mảnh mai quá..." Và vẻ khỏe mạnh cho lắm.
Thẩm Lăng Tiêu sực nhớ : " , lúc cô bước từ trong miếu, em cứ cảm giác cô mỏng manh như bọt biển , chỉ sợ gió thổi một cái là bay mất."
Thẩm Lăng Di cạn lời: "Chú ví von thật đấy, đừng ví như thế nữa." Nghe cứ như điềm gở .
Thẩm Lăng Tiêu thanh minh: "Em cảm giác thôi mà! Da cô trắng quá, chẳng thấy chút huyết sắc nào, thì gầy nhom."
La Oánh đường đá ngoảnh , nhưng mây mù rừng núi che khuất bóng dáng Sơn Thần Miếu. "Trong miếu chỉ đại sư, cô thấy cô đơn ..." nàng lẩm bẩm.
...
Trì Vãn đương nhiên thấy cô đơn, vì trong miếu chỉ nàng, còn Bánh Bánh nữa mà. Bánh Bánh tuy vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, uy nghi nhưng thực chất là một kẻ lém lỉnh, năng liến thoắng suốt ngày. Hơn nữa núi mạng internet, nàng thể cày phim hoặc livestream, chẳng thấy buồn chán chút nào.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trời tối hẳn, còn khách đến, Trì Vãn đóng cửa miếu hậu viện nấu cơm tối. Nàng món cơm nấu thịt hun khói. Thịt hun khói nấu chín, lớp mỡ tan chảy thấm đẫm từng hạt cơm khiến chúng trở nên bóng bẩy, thơm phức. Nàng còn cho thêm cà rốt, đậu nành và một quả trứng gà.
Nàng dùng muỗng đảo cơm, lớp cơm cháy vàng ruộm đáy nồi hiện , thơm nức mũi mà hề cháy khét. Cơm vẫn để trong nồi, nàng lấy thêm tương ớt và tương nấm tự , mỗi thứ một muỗng lớn trộn đều ngay trong nồi. Vậy là một nồi cơm hỗn hợp đầy đủ hương vị thành.
Một một linh thú bên bàn ăn, húp một ngụm cơm nóng hổi, ai nấy đều lim dim tận hưởng. Ngon tuyệt! Cơm cần nêm muối vì thịt và tương đủ đậm đà, hạt cơm cháy giòn rụm, thấm đẫm mỡ thịt. Vị chua thanh của măng chua xắt nhỏ giúp giải ngấy, khiến cứ ăn mãi thôi. Ăn xong, cả hai đều no căng bụng, chỉ tựa lưng ghế, nhâm nháp nước táo đỏ khô để tiêu thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-boi-mot-que-sao-da-len-hot-search-roi/chuong-108.html.]
Trì Vãn bưng chén , trầm tư hỏi: "Bánh Bánh, xem cách nào giúp Thẩm bớt xui xẻo ?"
"Cách thì đương nhiên là ." Bánh Bánh buột miệng đáp, tay vẫn đang cố xoa cái bụng tròn ủng của .
Trì Vãn ngạc nhiên: "Thật sự cách ? Cách gì ?"
Bánh Bánh nàng: "Sao thế, cô đổi vận cho ?"
Trì Vãn giải thích: "Thì cúng dường nhiều tiền như , cũng giúp gì đó... Anh đúng là xui xẻo thật sự. tính sơ qua, trong nửa năm tới sẽ gặp ít nhất là mấy chục vụ t.a.i n.ạ.n lặt vặt." Nàng mới tính nửa năm thôi đấy, cả đời chịu đựng bao nhiêu chuyện .
"Vậy rốt cuộc là cách gì?"
Bánh Bánh đáp: "Cô thể cho một cái bùa bình an, gia trì thêm sức mạnh của Sơn Thần đó. Thần lực tự nhiên sẽ hóa giải và xua tan vận rủi !"
Trì Vãn bừng tỉnh, bắt đầu cân nhắc việc vẽ bùa, hy vọng kịp thành khi nhóm Thẩm Lăng Di rời .
Ngày hôm , ba họ đến miếu buổi trưa.
"Bà Trương, đây là dây tơ hồng bình an bà cần ạ." Trì Vãn đưa sợi dây cho một bà lão. Bà Trương hớn hở: "Cảm ơn cháu nhé, Tiểu Vãn!" Bà thêm: "Dây bình an của miếu linh thật đấy. Từ khi đeo nó, thằng bé Đoàn Đoàn nhà bà còn đêm nữa, ngủ một mạch đến sáng luôn. Tiếc là sợi đứt nên bà đến thỉnh sợi mới cho chắt trai."
Một bà lão khác đang thắp hương gần đó thấy liền tò mò hỏi: "Sợi dây linh thế cơ ?" Bà Trương hào hứng: "Linh lắm chứ! Nếu nhà bà trẻ nhỏ thì nên thỉnh một sợi, chỉ 5 tệ thôi, rẻ chán." Bà lão liền mua ngay một sợi.
Trì Vãn mỉm đưa dây cho bà. Dây tơ hồng của miếu bán khá chạy. Nàng mua sỉ dây bện sẵn mạng, tuy kiểu dáng đơn giản nhưng hơn mấy dải vải đỏ nhiều, bán cũng thấy áy náy.