Qua kiểm tra, đó hẳn là một cây quế hoa 8 năm tuổi, đường kính 10cm. Nếu lấy chính thẳng nhất ở giữa, đại khái thể đẽo ba khúc gỗ tương tự.
Điều đó nghĩa là sẽ còn một nạn nhân nữa, trong khi một nhân chứng khác là Hác Dân, cũng vặn một cô con gái.
13
Hồ Bích Dã phán đoán đây là một vụ án trả thù điển hình.
Vì thông qua việc tra cứu hồ sơ và phỏng vấn công nhân nhà máy thép năm đó, phát hiện "Vụ án xác phụ nữ khỏa " năm đó nhiều điểm nghi vấn.
Anh cho rằng Bì Thành Chí là tự sát vì sợ tội, mà là ép tự sát.
Cả nhà ba nhà họ Bì đều c.h.ế.t oan, cho nên, hung thủ đang dùng thủ đoạn cực đoan để buộc cảnh sát khởi động "Vụ án xác phụ nữ khỏa tại Nhà máy thép Liên Thành".
và Cục trưởng Trần đều cho rằng việc khởi động vụ án cũ lúc là chuyện đương nhiên nhưng ngờ vẫn còn gặp trở ngại.
Đội trưởng đội hình sự khác, họ Lý, cho rằng đây chỉ là đòn tung hỏa mù của hung thủ, cố ý bắt chước phương thức gây án năm đó, nhằm đ.á.n.h lạc hướng phán đoán của cảnh sát, để nhân cơ hội tẩu thoát.
Nghe lúc đó Hồ Bích Dã phản bác đến mức câm nín: "Bất kể liên quan đến bao nhiêu , bao nhiêu chuyện, một khi oan khuất, chúng dốc lực để điều tra. Bất kỳ một nạn nhân nào c.h.ế.t oan, đều là sự thất trách của cảnh sát chúng ."
Khi Cục trưởng Trần kể cho , luôn nghĩ đến chính của năm đó.
vô cùng hối hận, tại năm đó theo những gì nghĩ và .
Ngay lúc vụ án đang bế tắc, Hác Quỳnh, con gái của Hác Dân, mang đến cho chúng một tin tức chấn động: Bì Dự c.h.ế.t.
14
Hác Quỳnh mang đến một sợi dây chuyền bạc, đó l.ồ.ng một chiếc thẻ sắt nhỏ. Trên thẻ khắc hình vẽ đơn giản của cả nhà ba Bì Thành Chí và hai chữ "Bì Dự".
Vào ngày bà Bì c.h.ế.t, thấy đứa bé đó từ xa. Nó ở cửa sổ, thò đầu , ánh mắt đờ đẫn t.h.i t.h.ể lầu. quả thật thấy cổ nó đeo một chiếc thẻ sắt nhỏ như .
Nghe đây là món quà sinh nhật Bì Thành Chí tự tay cho con trai, là vật bất ly của Bì Dự.
Hác Quỳnh rằng cô tìm thấy chiếc thẻ mộ Bì Thành Chí và vợ, khi cô viếng họ năm cô 18 tuổi, lúc mới đỗ đại học.
Từ đó, cô cho rằng Bì Dự năm đó rơi xuống sông c.h.ế.t, mà lặng lẽ trở thành phố .
Cho nên, vụ án , thể là Bì Dự đang trả thù cho cha .
"Cậu hận chúng , nghĩ mục tiêu tiếp theo của nhất định là . Vì , dùng bản mồi nhử, dẫn . hy vọng cảnh sát sẽ bảo vệ trong bóng tối và tóm ."
Không ai ngờ Hác Quỳnh đề nghị táo bạo như . Nghe Hác Quỳnh là luật sư, chuyên phụ trách các vụ án hình sự, xem cô là hiểu rộng, cả can đảm lẫn mưu trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vu-nu/chuong-8.html.]
ai ngờ, việc nội tình.
Sau đó Cục trưởng Trần than thở với : "Anh, thấy thật đáng trách, nghĩ việc Bì Dự rơi xuống sông năm đó thật sự là tai nạn. là lúc đó chúng tìm động cơ và bằng chứng ai đó hãm hại đứa bé nhưng tin ?"
"Đó là một đám trẻ con."
"Chúng bắt chước , cầm đá đuổi đ.á.n.h Bì Dự, chạy theo hét lên 'con trai kẻ g.i.ế.c ', 'con trai kẻ h.i.ế.p dâm', 'con trai kẻ trộm cắp'."
"Chúng cứ thế từng bước dồn nó đến bên bờ sông, trơ mắt nó nhảy xuống."
"Sau đó, tất cả bọn trẻ đều im lặng, chỉ với lớn rằng Bì Dự rơi xuống sông."
luôn nghĩ thằng nhóc mất hết lương tri, ngờ vẫn thể thấy vẻ hối hận tự trách của .
Đêm đó, hai chúng ở quán vỉa hè, uống hết ly đến ly khác.
Giả sử ngày đó chúng thể dành chút sức lực để để ý đến đứa trẻ , lẽ nó rơi xuống sông.
Nước sông hồi đó lạnh lẽo đến thế.
Khi dòng nước lướt qua da thịt, cứ như từng chiếc kim thép đ.â.m . Nhỏ bé như nó, chịu đựng nổi?
Nó sống sót bằng cách nào?
Những năm qua, nó trải qua những gì?
15
Cục trưởng Trần đồng ý với đề nghị của Hác Quỳnh.
Toàn bộ nhân lực tinh nhuệ của cục cảnh sát đều điều bảo vệ Hác Quỳnh trong bóng tối.
Cô cảnh sát theo dõi 24/24 nhưng hiểu , cô đột nhiên mất liên lạc.
Hồ Bích Dã điên cuồng tìm kiếm nhưng kết quả tìm thấy t.h.i t.h.ể trần truồng của cô cách chỗ Bì Dự rơi xuống sông năm đó một kilomet về phía hạ lưu.
Điểm khác biệt duy nhất là, khúc gỗ giữa hai chân biến thành một viên đá dài, hình thon dài thể nhặt dễ dàng bên bờ sông.
Nghe khi Hồ Bích Dã tìm thấy cô , hung thủ đang nhảy xuống sông định bỏ trốn. Anh vội vàng nhảy xuống nước đuổi theo nhưng tiếc , bơi giỏi, những bắt mà còn sặc nước.
Nếu Giang Ninh kịp thời đến nơi, e rằng bỏ mạng dòng sông đó .