Thần thái lúc của quá đáng thương. trấn an : "Nói chắc chắn là sẽ rõ ràng thôi. là kế toán của nhà máy thép, cần ca đêm, chạy đến đó giữa đêm khuya thế ?"
"Hôm qua, Giám đốc nhà máy kiếm một khoản tiền mặt, bảo giữ cẩn thận nhưng cho mục đích sử dụng. nghĩ khí trong nhà máy hiện tại , lo lắng bất sẽ nhắm phòng tài vụ, nên đến đó xem xét thử."
nhíu mày: " nếu đến phòng tài vụ, căn bản cần qua khu nhà kho."
"..." Anh nhất thời trả lời thế nào, nghĩ một lát : "Lúc đó cũng nghĩ gì nữa, cứ như ma xui quỷ khiến, đến khu đó xem thử."
Anh như thật: " chỉ cảm thấy chuyện gì đó lớn sắp xảy , trong lòng bất an, nên ..."
lạnh một tiếng: "Kết quả là qua xem, phát hiện một t.h.i t.h.ể khỏa , cởi áo khoác của đắp lên cho cô ?"
", chính là như ." Anh thở phào nhẹ nhõm, nhấn mạnh: "Thưa cảnh sát, chuyện là như ."
"Trong lòng bất an, đến hiện trường vụ án. Anh thấy t.h.i t.h.ể, sợ hãi, la hét, mà cởi quần áo của đắp lên t.h.i t.h.ể." thật sự nhịn mà nhíu mày, khó hiểu hỏi: "Anh thấy điều hợp lý ?"
Anh sững sờ, ấm ức : " đúng là như . ... sợ hãi nhưng điều đó ngăn cản cởi áo của đắp lên cô . Cô là một cô gái, mảnh vải che , tin bất kỳ ai thấy cũng sẽ giống thôi."
"Không . Đa thấy chỉ sợ đến mức tè quần, căn bản là dám gần."
Anh im lặng, á khẩu: " thật sự là ."
thấy rõ hối hận, hận thể tự tát hai cái: "Anh xem, đường đường chính chính đến đó gì chứ?"
Dựa tình hình thẩm vấn, cũng cho rằng Bí Thành Chí đáng nghi.
chỉ dựa những điều mà kết luận là hung thủ, thì chứng cứ vẫn đủ.
4
Vụ án mạng vẫn manh mối gì, thì Giám đốc Tôn của nhà máy thép đến báo án.
Vừa thấy , ông gần như quỳ sụp xuống. Một đàn ông sắp tứ tuần, nước mắt nước mũi tèm lem, kêu trời than đất, cái cảnh khiến suýt nữa tưởng nạn nhân là con gái ông .
"Cảnh sát Tào, cứu mạng với!"
Ông nhào tới như , vội vàng đỡ ông dậy. hỏi: "Có chuyện gì thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vu-nu/chuong-2.html.]
Ông vỗ tay dậm chân, thiếu điều là nhảy múa mặt : "Mất tiền ! Tám mươi vạn đấy! Đó là tiền cứu mạng của cả nhà máy. Mất tiền , nhà máy chúng coi như tiêu đời, mấy nghìn công nhân chúng hít gió tây bắc mất."
sai rót nước cho ông , ông kể đầu đuôi câu chuyện. Đại ý là ông dùng tài sản cố định của nhà máy thép để thế chấp ngân hàng lấy 80 vạn tiền mặt, tiền dùng để phát lương cho bộ công nhân. Thế mà chỉ một đêm, nó mất sạch.
"Mất khi nào?"
"Tối qua, chính là tối qua. sợ xảy chuyện nên lén lút chuyển tiền phòng tài vụ. Ngoại trừ kế toán, một ai cả."
"Bí Thành Chí?"
", đúng, chính là !" Giám đốc Tôn vẫn còn kích động: "Hắn vẻ là thật thà, thể chuyện ?"
Ông lau nước mắt, tự nhận là tội nhân của nhà máy thép. Mấy năm giám đốc, hiệu quả nhà máy ngày càng sa sút. Năm nay ngay cả tiền lương của công nhân cũng phát đủ, mỗi tháng chỉ phát một phần để họ tạm thời cái ăn. Giờ sắp đến cuối năm , nhà đều trông chờ khoản tiền để ăn Tết.
Không tiền , tất cả sẽ khổ thôi.
"Ông cho rằng Bí Thành Chí lấy tiền đó?"
Giám đốc Tôn ngạc nhiên với câu hỏi đặt , bởi vì trong tiềm thức, ông cho rằng nên hỏi câu .
"Không , thì còn ai?" Ông giận dữ hét lên: "Chỉ chìa khóa két sắt phòng tài vụ, ngay cả còn . Ổ khóa cũng hề cạy, thì còn ai?"
Không thể , vụ án càng trở nên phức tạp.
Phía pháp y đưa kết luận càng khiến đau đầu hơn: "Toàn , trừ khuôn mặt, đều là vết thương nhưng cô đ.á.n.h c.h.ế.t, mà là cưỡng h.i.ế.p đến c.h.ế.t."
"Với những vết thương khắp cơ thể, ít nhất cô t.r.a t.ấ.n trong suốt một, hai tiếng đồng hồ."
"Hung thủ lột sạch quần áo của cô là vì lo sợ để chứng cứ. Bất kể là mặt tay, hễ nơi nào khả năng để dấu vân tay đều lau sạch."
t.h.i t.h.ể, căn bản dám nảy sinh sự đồng cảm với nạn nhân, nếu khả năng phán đoán của sẽ ảnh hưởng lớn.
Giả sử đặt vị trí của nạn nhân, sẽ hận thể xử t.ử Bí Thành Chí ngay lập tức, chứ phán đoán xem là hung thủ thật sự .
"Là đ.á.n.h , cưỡng h.i.ế.p ? Hay là đ.á.n.h cưỡng h.i.ế.p?"
"Dựa vết thương, vẻ là đ.á.n.h nhưng tay rõ ràng là g.i.ế.c , nên cố gắng tránh các chỗ hiểm."