Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 94

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:36:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lần sẽ .” Hoắc Diễm trầm giọng .

 

“Anh chắc chắn chứ?”

 

“Ừm.”

 

Hoắc Diễm bất động thanh sắc kéo cổ tay cô, đưa cô rời khỏi bên cạnh Cố Yến Ảnh, dặn dò Vương Vũ: “Đưa cô lên xe , để cô nghỉ ngơi một chút.”

 

Lại khẩn cầu Tưởng Ngọc Phượng: “Bác sĩ Tưởng, Linh Vũ dọa sợ , phiền bác đỡ cô một chút, an ủi cô nhiều .”

 

Vương Vũ lập tức : “Rõ!”

 

Tưởng Ngọc Phượng cũng vội vàng gật đầu, trong đôi mắt hiền từ đầy vẻ xót xa: “ , .”

 

Bà dịu dàng ôm vai Tô Linh Vũ, vỗ vỗ vai cô.

 

Trải qua sự cố , Tô Linh Vũ càng chợ nữa, cô ngoan ngoãn tựa Tưởng Ngọc Phượng, bước chân mềm nhũn ngoài.

 

Cố Yến Ảnh cầm một chiếc khăn tay nửa ướt bán quỳ đất, trực tiếp để mặc tại chỗ.

 

Hắn theo bóng lưng yểu điệu rời của Tô Linh Vũ, ánh mắt bình thản chút gợn sóng, nhưng khóe môi nở một nụ nhàn nhạt.

 

lúc , một giọng trầm thấp vang lên bên tai .

 

“Tránh xa cô .”

 

Ánh mắt Cố Yến Ảnh từ từ trở nên lạnh lẽo, đầu , quả nhiên chạm đôi mắt đầy vẻ cảnh cáo của Hoắc Diễm.

 

Hắn đang , nhưng nụ chạm tới đáy mắt, thong thả hỏi ngược : “ tránh xa cô , cái phế một chân như thể bảo vệ ?”

 

...

 

Tô Linh Vũ lên xe, lập tức bắt đầu chê bai bộ quần áo nước ướt gấu, còn cả mái tóc vương mùi cá tanh.

 

Giày cũng ướt, cô cởi dây giày, quăng giày sang một bên, nữa.

 

Bẩn như thế, thối như thế, cô thật sự tức đến sắp !

 

Cửa xe đột ngột mở , Hoắc Diễm lên xe, đôi mắt phượng về phía cô: “Trên ướt , còn đến nhà bác sĩ Tưởng nữa ? Có về nhà xử lý một chút ?”

 

Tô Linh Vũ tất nhiên : “Về nhà!”

 

Cô hận thể lập tức tắm ngay!

 

Tẩy sạch từ đầu đến chân.

 

Tưởng Ngọc Phượng ở phía khuyên bảo: “Con về nhà mất hơn nửa tiếng, đến nhà bác chỉ mất hai phút thôi. Con ở nhà bác tắm rửa, bộ quần áo sạch sẽ, thời gian nhanh hơn. Bác ở bên đó bộ đồ lụa bông mới mặc bao giờ, kiểu dáng nhưng mặc chắc chắn thoải mái.”

 

... Cũng là đạo lý .

 

Tô Linh Vũ Hoắc Diễm, gật đầu: “Vậy thì thôi ạ.”

 

“Được.” Hoắc Diễm tính cách kiêu kỳ của cô, sớm liệu cô chắc chắn nhịn nổi, tuy nhiên trong giọng mang theo vài phần mạnh mẽ: “Trên xe chuẩn quần áo dự phòng, em mặc của .”

 

Chương 70 Em thích là

 

Tô Linh Vũ nghi hoặc: “... Của ?”

 

Cô và Hoắc Diễm chiều cao chênh lệch chỉ một chút xíu, thẳng cũng chỉ mới miễn cưỡng đến vai thôi, thể mặc đồ của ? Thế chẳng giống như trẻ con mặc đồ lớn ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-94.html.]

Cô hời hợt : “Đến lúc đó để chọn xem .”

 

Đến nhà Tưởng Ngọc Phượng, Tô Linh Vũ rảnh để khách sáo, cầm bộ đồ lụa bông Tưởng Ngọc Phượng tìm , cùng với quần áo và khăn tắm Hoắc Diễm nhét cho liền nhà vệ sinh.

 

Xuyên thư lâu như , đầu tiên cô cảm nhận sự lạc hậu và bất tiện của những năm 80.

 

Đừng là bồn tắm massage định nhiệt độ, giống như điều kiện nhà Hoắc Diễm, tuy đồ điện chức năng ít thông minh, nhưng tivi, bình nóng lạnh và tủ lạnh, thực sự là vượt xa mức sống của bình thường quá nhiều.

 

Cô nhịn gõ hệ thống: 【Có cách nào c.h.ế.t nhanh ?】

 

【Ta thật sự thể tưởng tượng nổi, đuổi khỏi nhà họ Hoắc, cảnh tượng sống khổ cực ở bên ngoài sẽ thế nào.】

 

【Nếu âm thầm đổi hết đường Cố Yến Ảnh giấu thành vị mướp đắng, ngươi xem bóp c.h.ế.t ?】

 

Hệ thống dám lên tiếng: 【Cái ...】

 

Cửa nhà vệ sinh gõ vang, Tưởng Ngọc Phượng ở bên ngoài lớn tiếng gọi: “Linh Vũ, nước đun sôi , để bác xách cho con nhé.”

 

“Không cần , bác cứ để ở cửa, con tự lấy là ạ.” Tô Linh Vũ lập tức .

 

“Vậy ! Nếu nước đủ thì con cứ bảo bác, bác đun tiếp!”

 

“Vâng ạ, cảm ơn bác sĩ Tưởng.”

 

Tô Linh Vũ thực sợ phiền khác, chủ yếu sợ phiền chính . Đun nước nóng cần thời gian, cô mang theo một đầy bọt xà phòng chờ đợi ngốc nghếch, đành pha nước mát nhất thể để tắm.

 

Cũng may là mùa hè, cũng sợ cảm lạnh.

 

Tắm rửa kỹ càng ba , ngửi ngửi còn mùi cá tanh nữa, chỗ nào cũng mang theo mùi hương liệu của sữa tắm, lúc cô mới tạm hài lòng.

 

lúc mặc quần áo cô gặp khó khăn.

 

Đồ lót chắc chắn là mặc của , dù thế nào nữa, cũng chỉ thể về nhà tắm .

 

quần áo ngoài...

 

Cô chọn tới chọn lui, từ bỏ bộ đồ lụa bông mới nền nâu đỏ họa tiết mây vàng của Tưởng Ngọc Phượng, cầm lấy bộ quần áo Hoắc Diễm nhét cho cô.

 

Giũ xem thử, một chiếc áo ngắn tay cổ tròn màu xanh quân đội giặt đến bạc màu, một chiếc quần quân đội mỏng màu xanh đậm, một chiếc thắt lưng da màu nâu rộng hai ngón tay.

 

Ướm thử lên , chiều cao một mét chín của Hoắc Diễm quả nhiên cực kỳ tốn vải, áo của dài đến đầu gối cô một chút, quần quân đội thể kéo trực tiếp đến tận n.g.ự.c cô.

 

Tô Linh Vũ: “...”

 

Cũng cách.

 

Suy nghĩ một chút, cô mặc chiếc áo ngắn tay cổ tròn màu xanh quân đội , gom mái tóc ướt rút khỏi cổ áo, vuốt thẳng để xõa lưng.

 

Chiếc thắt lưng da nâu thắt ngang eo, trực tiếp biến chiếc áo sơ mi của thành một chiếc váy liền bằng cotton màu xanh quân đội.

 

Cô để xõa mái tóc ướt, đẩy cửa nhà vệ sinh phòng khách.

 

Nhất thời, Hoắc Diễm đang sofa, cùng Cố Yến Ảnh bước cửa gần như đồng thời về phía cô. Ánh mắt của hai cực kỳ giống , đều là đủ loại cảm xúc giao hòa, khó để diễn tả sự phức tạp đó.

 

“Sao , ?” Tô Linh Vũ vuốt mái tóc vẫn còn đang nhỏ nước, đến chiếc gương tròn treo tường soi soi, cảm thấy cũng tạm.

 

Không đến mức đến kinh diễm, nhưng cũng .

 

Cô xoay soi gương, chú ý tới ánh mắt Hoắc Diễm đột nhiên rực cháy, khắc chế nhắm mắt điều chỉnh thở, nhưng yết hầu vẫn khó nhịn mà lăn lộn một cái.

 

 

Loading...