Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-01-14 04:36:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Linh Vũ: “……”

 

Tức c.h.ế.t mất, mất mặt !

 

Cô “hừ” một tiếng, đá Hoắc Diễm một cái, giả vờ bình tĩnh chạy tót lên giường xuống, hậm hực nghiêng lưng về phía cửa, để cho phía một cái gáy đen mượt.

 

Phía truyền đến tiếng sột soạt, đó giường lún xuống, là Hoắc Diễm lên giường.

 

Anh tắt đèn, bóng đêm lập tức ập tới.

 

Tô Linh Vũ ôm cái chăn lông trong lòng, càng nghĩ càng thấy vẫn tức, thực sự nhịn , vì để một giấc ngủ ngon, cô giật lấy cánh tay đàn ông bên cạnh, c.ắ.n một miếng thật mạnh.

 

Hơi thở của Hoắc Diễm khựng một lát, mãi mới : “Tô Linh Vũ, em tuổi ch.ó ?!”

 

Tô Linh Vũ c.ắ.n xong, trong lòng thoải mái , mới thèm để ý đến , ngủ một cách ngon lành.

 

【Tiểu Thống Tử, mau xem giúp , Hoắc Diễm tức c.h.ế.t .】

 

Hệ thống quan sát hai giây, tận tâm tận lực : 【Không, cứng .】

 

【Nắm đ.ấ.m cứng ?】

 

【Ưm……】

 

Tô Linh Vũ hiểu , thẹn giận: 【…… Đợi , Hoắc Diễm cái đồ ch.ó đó, , biến thái thật đấy! Có một ngày, sẽ phế cái thứ đó của !】

 

Hoắc Diễm: “……”

 

Giơ tay xoa xoa thái dương, hít sâu một , cố gắng bình thở, bình cảm xúc, bình xung động.

 

……

 

Sáng sớm hôm .

 

Tô Linh Vũ tỉnh dậy từ trong giấc mộng, chỗ bên cạnh trống từ lâu.

 

Lúc ăn sáng cô thấy Hoắc Diễm, còn tưởng ngoài sớm , ngờ lúc lên xe, thấy đang ở ghế .

 

Thời tiết nóng nực như thế , mặc một chiếc áo dài tay, là nổi cơn điên gì nữa.

 

Lẽ nào sợ nóng ?

 

Nghĩ đến sự đáng ghét của đàn ông tối qua, cô khẽ hừ một tiếng, giọng mỉa mai: “Ơ? Anh họ rảnh rỗi quá nhỉ, đưa em ?”

 

Yết hầu Hoắc Diễm lên xuống, bất lực : “Lúc riêng tư đừng gọi như .”

 

“Vậy gọi họ thì gọi là gì? Với mối quan hệ thể cho ai của chúng hiện nay, thể gọi là chồng chứ?” Tô Linh Vũ cố ý , “Thật em cũng là suy nghĩ cho thôi, bây giờ đồng nghiệp của em đều họ của em , nếu mặt họ mà gọi là chồng, ừm……”

 

Đôi mắt hạnh của cô cong lên, khẳng định : “Họ chắc chắn sẽ cảm thấy con , cầm thú bằng, thấy em nên mới cưỡng chiếm em.”

 

Hoắc Diễm: “…… Cái gì gọi là mối quan hệ thể cho ai ?”

 

“Hôn nhân ngầm đó.”

 

“Phụt!”

 

Vương Vũ đang lái xe bật một cái, đó trong chớp mắt biến sắc, vẻ mặt chính trực thẳng về phía , dường như chuyện gì xảy , thể hiện tố chất tâm lý ưu tú.

 

Hoắc Diễm nhàn nhạt liếc một cái: “Lái xe cho hẳn hoi !”

 

“Rõ!” Vương Vũ lập tức đáp.

 

Tô Linh Vũ đắc ý hừ nhẹ một tiếng, tầm mắt chuyển hướng ngoài xe.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-86.html.]

Đồ cổ hủ, đồ ch.ó!

 

Tức c.h.ế.t chứ gì?

 

Hơn hai mươi phút , xe dừng cổng Viện Nghiên cứu Trung y.

 

Vương Vũ mở cửa xe, Tô Linh Vũ tao nhã bước xuống, đặc biệt vẫy vẫy tay với Hoắc Diễm ở ghế , giọng ngọt ngào: “Anh họ, tạm biệt nhé.”

 

Hoắc Diễm: “……”

 

Vương Vũ nhịn lên xe, thấy Tô Linh Vũ đại sảnh Viện Nghiên cứu Trung y, Hoắc Diễm ở ghế , nhịn lên tiếng nhắc nhở.

 

“Đoàn trưởng, hôm nay chúng vẫn đến hẻm Trần Gia tìm bác sĩ Trần lão ?”

 

“Ừm.” Hoắc Diễm thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt , “Đi thôi.”

 

“Được!”

 

Nghĩ đến điều gì đó, trong mắt Vương Vũ thoáng qua một tia nỡ, theo lời khởi động xe.

 

Nửa giờ , chiếc xe Jeep dừng ở đầu một con hẻm yên tĩnh.

 

Hoắc Diễm mở cửa xe, chống bước xuống xe, lên chiếc xe lăn mà Vương Vũ lấy từ cốp .

 

Xe lăn lăn qua con hẻm lát đá xanh, đến một cánh cửa tứ hợp viện mang phong cách cổ xưa.

 

Một ông lão mặc áo thun trắng ở cửa lắc lư chiếc quạt nan, từ xa thấy Hoắc Diễm và Vương Vũ đang đẩy xe lăn tiến gần, trong mắt hiện lên sự chán ghét sâu sắc.

 

Hoắc Diễm đến gần, hai cánh tay dùng sức chống cơ thể lên từ xe lăn, chân thành với ông lão: “Trần lão bác sĩ, hậu bối hôm nay vẫn là tới cầu y. Nghe ngài……”

 

Không đợi xong, ông lão mất kiên nhẫn bưng một chén đặc hắt thẳng , chán ghét hét lớn: “Lại tới nữa, phiền ! Cút, cút cút cút!”

 

“Lão t.ử hai mươi năm thề, trị cho quan to quý tộc, trị cho hào môn cự thất!”

 

“Cậu cho dù quỳ ở đây cầu xin , cũng trị cho !”

 

“Người binh phẩm đức thấp kém, càng trị!”

 

Nước ướt khuôn mặt góc cạnh kiên nghị của Hoắc Diễm, lá vướng tóc, mặt , nước ướt quần áo của , sự chật vật như khiến ít qua đường ném cho những ánh mắt khác lạ.

 

Chương 64 Khi nào hài lòng, khi đó mới trị chân cho !

 

“Người tới nữa ?”

 

“Nhìn là lính, bác sĩ ở quân y viện nhiều như , chạy tới đây?”

 

“Lão Trần đó y thuật lợi hại, chắc là ông trị chân cho thôi.”

 

“Con gái út của Trần Mãn Thương chính là bỏ trốn theo lính, mang bụng bầu trở về, sinh một đứa con trai nhảy sông, ông hận c.h.ế.t lính .”

 

“……”

 

Không ít Hoắc Diễm, chỉ trỏ.

 

Anh bình tĩnh lau những giọt nước mặt, vẻ mặt lấy một chút đổi, duy chỉ lúc về phía cái chân trái tàn tật, ánh mắt mới một tia d.a.o động.

 

“Lão già , quá đáng quá đấy!” Vương Vũ phẫn nộ bùng nổ, “Đoàn trưởng chúng là vì quốc vì gia liều mạng mới thương! Nếu chúng ở tiền tuyến g.i.ế.c địch, các thể thoải mái ở nhà hưởng thái bình ?!”

 

“Cái chân của Đoàn trưởng chúng chính là thương trong lúc nhiệm vụ! Anh cửu t.ử nhất sinh mới sống sót trở về, còn ông mắng một câu phẩm đức thấp kém ?”

 

“Nói cái gì mà vì quốc vì gia liều mạng, đó cũng là các tự lựa chọn con đường lính , phụ cấp hàng tháng thiếu đồng nào!” Trần Mãn Thương xua tay lớn, cũng gào to, “Thực sự nếu sợ c.h.ế.t, các đừng lính! Sớm đừng !”

 

Vương Vũ cuống quýt: “Ông……”

 

 

Loading...