Sự chênh lệch chiều cao khiến cô cảm giác như bao phủ.
Người đàn ông cao lớn thẳng tắp nắm lấy tay cô, cúi đầu sâu mắt cô.
Ánh đèn mờ ảo từ phía chiếu tới, khuôn mặt rõ ràng lắm, nhưng sự xâm lược cuộn trào trong đôi mắt đó thực sự truyền đến dây thần kinh của cô.
Nguy hiểm!
Sắp tiêu đời !
Cắn môi, cô theo bản năng chạy, nhưng đàn ông dường như dự đoán động tác của cô, kéo cô trở , cánh tay vòng qua eo cô, giây tiếp theo cơ thể cô lơ lửng , nhẹ nhàng bế bổng lên bằng một tay.
Lưng đập mạnh cánh cửa, Tô Linh Vũ “A” một tiếng kinh hãi, nhào về phía , hai cánh tay phản xạ điều kiện ôm lấy cổ đàn ông.
Khi cô phản ứng , mà đang cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh của đàn ông, giam cầm trong gian hẹp giữa cơ thể vạm vỡ của và cánh cửa phòng, đôi môi hồng khẽ mở, cả đều ngây dại.
Thì , cứ thế bế cô lên ?
Chỉ một tay là nhấc bổng cô lên ?
Còn là kiểu bế trẻ con thế , thật quá hổ ?!
Đây là đầu tiên cô cảm nhận một cách rõ ràng và trực tiếp như , sức mạnh cuồn cuộn ẩn chứa trong cơ thể Hoắc Diễm, khác hẳn với những chiêu thức mèo cào của cô, nó dương cương cứng cáp, cường thế bá đạo, rực rỡ cuồng nhiệt.
Sự trầm mặc ẩn đây của , chẳng qua là chấp nhặt với cô mà thôi.
Cô hoảng hốt rũ mắt xuống, ánh mắt đàn ông sâu thẳm.
Bốn mắt , trong khoảnh khắc vạn vật xung quanh đều tĩnh lặng, sự cuộn trào của màn đêm dường như càng thêm đậm đặc hơn vài phần.
Ngay cả chiếc đèn sàn màu ấm trong phòng cũng trở nên dịu dàng hơn.
so với sự dịu dàng đó, ánh mắt thâm trầm và đầy tính xâm lược của đàn ông giống như một tấm lưới đ.á.n.h cá dày đặc từ trời bao trùm xuống, giam giữ cô c.h.ặ.t chẽ trong một gian, thể thoát .
Trái tim nhỏ của Tô Linh Vũ co thắt , đang chuẩn gì đó, đột nhiên, hệ thống thốt lên đầy kinh ngạc:
【Không ngờ, Hoắc Diễm là kiểu nam chính như !】
【Quá đáng quá, quá đáng quá! Anh , định dùng sức mạnh cưỡng ép chứ?!】
Chương 63 Tô Linh Vũ, cô tuổi ch.ó ?
Tô Linh Vũ: 【Không, đến mức đó chứ……】
Hệ thống căn cứ: 【Sao chứ? Anh đều dám bế cô , bước tiếp theo chẳng là đè xuống ?】
Có lý quá, cô mà còn gì để .
Cô vội vàng , “Hoắc Diễm, , bỏ em xuống!”
Hoắc Diễm thong dong: “…… Không vội.”
“……” Tô Linh Vũ khuyên nên lương thiện, “Mặc dù em mảnh mai, nhưng bế em như sẽ mệt chứ? Chân còn tiện nữa…… Vạn nhất rơi em thì ?”
Mắt phượng của Hoắc Diễm trầm tĩnh về phía cô, đôi môi mỏng thậm chí còn nở một nụ , giọng bình thản : “ tàn tật, chứ c.h.ế.t, chút trọng lượng của em đối với thành vấn đề.”
Tô Linh Vũ: “……?”
“ hỏi chuyện đây của em, nhưng , đừng kéo và Chu Uyển Nhu với nữa, ?”
“Anh là ai chứ, tại em lời ?!” Tô Linh Vũ theo bản năng chọc tức .
Hoắc Diễm nheo mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-85.html.]
Nguy hiểm! Tô Linh Vũ lập tức quyết định giả vờ chịu thua : “…… Không nhắc thì nhắc! Anh bỏ em xuống !”
Người tài chấp kẻ hèn, cứ lừa cho qua chuyện .
Hoắc Diễm qua là cô thành thật, nhưng cũng thêm, trực tiếp đưa yêu cầu thứ hai: “Còn nữa, hãy tránh xa Cố Yến Ảnh một chút.”
Tô Linh Vũ đột nhiên thắc mắc.
Mặc dù cần Hoắc Diễm , cô cũng sẽ tránh xa Cố Yến Ảnh thật xa, nhưng lời thốt từ miệng , thậm chí là nhắc đến tên Cố Yến Ảnh, khiến cô cảm thấy lạ.
Hai từ khi nào giao thiệp với , trông vẻ còn ưa nữa?
Tô Linh Vũ kịp trả lời ngay, giây tiếp theo cô cảm thấy cơ thể xốc lên xốc xuống, đồ ch.ó để thu hút sự chú ý của cô, mà tung cô lên!
Tung lên……
Thật là quá đáng!
Tô Linh Vũ thẹn giận, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, giọng ngọt ngào quát: “Xa thì xa, Hoắc Diễm quá đáng đấy nhé! Nếu sức mà chỗ dùng thì hít đất , chân phế , cánh tay trông cũng lực đấy, cái đó chắc chứ?”
Hệ thống đột nhiên ló đầu: 【Ký chủ, chính là hít đất đấy, hít cô.】
Tô Linh Vũ: 【……?】
Hoắc Diễm ho nhẹ một tiếng: “Còn nữa……”
“Còn nữa?” Tô Linh Vũ thể tin nổi trừng mắt hạnh, nhịn nữa, tát một cái lên vai , “Yêu cầu cái , yêu cầu cái , lên trời luôn ?”
“Nếu còn buông em , em sẽ hét lên đấy! Em gọi bố sang xem, xem bắt nạt em thế nào!”
Cô tức đến mức phồng má như cá nóc, nhưng trong mắt Hoắc Diễm thoáng qua một tia .
“Em hét .” Giọng trầm thấp dễ của mang theo vài phần khàn khàn, tai vô cùng cuốn hút, “Xem họ sẽ đây đòi công bằng cho em, là trốn ngoài cửa thầm mừng, phiền chúng .”
Tô Linh Vũ cạn lời.
hình như, thực sự khả năng đó.
họ đang đ.á.n.h thật, chứ đ.á.n.h yêu !
Cô đang định tiếp tục phản kháng, Hoắc Diễm một tay nhẹ nhàng bế cô, một tay đột nhiên vuốt dọc theo mái tóc dày mượt của cô xuống, nhẹ nhàng nắm lấy gáy cô.
Động tác đơn giản mà đầy tính áp chế , trong khoảnh khắc, khiến cô gái kiêu căng đang nổi giận như một con mèo xách cổ, đôi mắt hạnh trợn tròn, cơ thể cứng đờ.
“Yêu cầu cuối cùng, xem mắt đàn ông mà đồng nghiệp giới thiệu, đồng ý , sẽ bỏ em xuống.”
Người đàn ông đà lấn tới đưa yêu cầu.
Tô Linh Vũ ngơ ngác tức giận, c.ắ.n môi trừng mắt .
Hoắc Diễm: “Nói .”
“Không, ……”
“Không ?” Hoắc Diễm hỏi ngược .
Tô Linh Vũ cuống quýt: “Không xem thì xem, , buông em …… Còn buông em thực sự giận đấy! Bỏ cái tay của cho em, Hoắc Diễm là cái đồ ch.ó!”
“Ừm.”
Hoắc Diễm rũ mắt che giấu nụ trong mắt, trầm thấp đáp một tiếng.
Giây tiếp theo, Tô Linh Vũ đặt vững vàng mặt đất, chỉ là chân cô chút bủn rủn, cũng may Hoắc Diễm vươn tay đỡ cô một cái, mới khiến cô ngã xuống đất.