Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 490

Cập nhật lúc: 2026-01-14 16:29:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lật chăn lên, cẩn thận kiểm tra, phát hiện tiểu tổ tông đúng là mắng oan .

 

Hôm qua quá khích, đúng là thương .

 

Dáng vẻ sưng đỏ khiến xót xa.

 

Anh lấy t.h.u.ố.c mỡ giảm sưng mua về, nặn ngón tay, lúc bôi lên cho tiểu tổ tông, hình như cô còn cảm thấy thoải mái, cơ thể cựa quậy.

 

Sợ đổi tư thế tiện bôi t.h.u.ố.c, chỉ thể nhanh tay nhanh mắt đưa tay đè chân cô .

 

Không ngờ khiến tiểu tổ tông tỉnh giấc.

 

Lúc Tô Linh Vũ đ.á.n.h thức, đầu tiên là giật , cảm thấy cơ thể đúng lắm, đặc biệt là nơi khó , lành lạnh, chút dễ chịu.

 

khi cô kinh hãi xuống , đối diện với đôi mắt phượng trầm tĩnh quen thuộc, cùng động tác cầm tuýp t.h.u.ố.c tay , cô lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ...

 

Hóa là bôi t.h.u.ố.c, cô còn tưởng đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, bắt cóc nữa chứ.

 

Nỗi sợ hãi trong lòng tan biến, cơ thể cô cũng thả lỏng , lười biếng trong chăn.

 

Cũng gì là thẹn thùng tức giận.

 

cơ thể , chỗ đó... đúng là thương , đau.

 

Cô thì sẽ chủ động mua t.h.u.ố.c mỡ , nhưng Hoắc Diễm tự giác mua về , cô mới hổ nọ mà cho bôi t.h.u.ố.c nữa.

 

Chỉ là bôi bôi một hồi, cảm thấy cái gì đó đúng lắm.

 

Tô Linh Vũ c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng để phát âm thanh, duy trì lòng tự trọng của một đại tiểu thư.

 

khổ nỗi bên tai thể thấy tiếng nước , cơ thể cũng tự chủ mà phối hợp, giống như một trận mưa xuân lất phất từ trời rơi xuống, cô ướt sũng cả ...

 

Nhịn nhịn, thực sự nhịn nổi nữa.

 

Tô Linh Vũ mở miệng định "Đừng nữa", đột nhiên động tác của Hoắc Diễm dừng , giơ tay vặn c.h.ặ.t nắp tuýp t.h.u.ố.c, đôi mắt phượng đen sâu thẳm mang theo ý về phía cô.

 

"Xong ."

 

Tô Linh Vũ: "...Ờ."

 

"Tối nay thử nhé?"

 

Cái gì gọi là "Tối nay thử nhé"?

 

Tô Linh Vũ lườm đàn ông cao lớn tuấn một cái cháy mắt, ngọn lửa nhỏ trong đôi mắt hạnh bốc lên cao, đang hầm hực tức giận.

 

Còn tối nay thử nữa chứ.

 

E là thử một cái là " đời nhà ma" luôn chứ!

 

Tô Linh Vũ sẽ để bản chịu thiệt thòi, lập tức ngay: "Em vẫn còn đau đây , em nhất định nghỉ ngơi thêm mấy ngày! Em mới thèm thử với , cái loại sức lực như , đơn giản là giống hệt như trâu , tự ?"

 

nghỉ ngơi, chứ chịu trao cho nữa...

 

Hoắc Diễm khẽ, hỏi ngược : "Vừa nãy bôi t.h.u.ố.c cho em, chẳng lẽ dùng chân trâu ?"

 

Ánh mắt Tô Linh Vũ ngây trong tích tắc: "...Hả? Chân trâu gì cơ?"

 

"Em tưởng tối nay cùng em thử cái gì?" Hoắc Diễm khựng một chút, đối diện với ánh mắt ngẩn ngơ của cô, : "Anh là, tối nay thử bôi t.h.u.ố.c cho em nữa."

 

Tô Linh Vũ: "...Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-490.html.]

 

"Chứ em tưởng là cái gì nào?"

 

Tô Linh Vũ: "...!!!"

 

Nếu giờ còn tên Hoắc Diễm đang trêu chơi thì cô đúng là đồ ngốc !

 

Nếu là bôi t.h.u.ố.c, cho chính xác hơn một chút?

 

Rõ ràng là cố ý trêu cô.

 

Cũng dám chọc tiểu tổ tông giận quá mức, Hoắc Diễm thấy thì dừng: "Người ở hiệu t.h.u.ố.c , loại t.h.u.ố.c giảm sưng tan m.á.u bầm hiệu quả , bôi hai ba ngày là khỏi thôi, mấy ngày nay sẽ chạm em."

 

Sắc mặt Tô Linh Vũ thẹn thùng càng đỏ hơn, lắp bắp hỏi: "Khoan ! Anh, ... với ở hiệu t.h.u.ố.c là chúng cái quá đà, thương chỗ đó, khụ khụ chỗ đó, nên mới mua t.h.u.ố.c mỡ chứ?!"

 

Cái gì mà cái , cái ...

 

Hoắc Diễm nhịn , nhưng dám trêu thêm nữa, nghiêm túc lắc đầu : "Không ."

 

Tô Linh Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

mua t.h.u.ố.c mỡ, nhưng cô cần thể diện, lỡ như ở hiệu t.h.u.ố.c nhận Hoắc Diễm, từ đó liên tưởng đến cô thì ?

 

Cô còn cần mặt mũi nữa hả!

 

thở phào cô trút sớm.

 

Bởi vì Hoắc Diễm : "Anh với ở hiệu t.h.u.ố.c là do hôn môi sưng , nên mới mua t.h.u.ố.c, nhờ họ giới thiệu cho loại t.h.u.ố.c mỡ lỡ nuốt cũng ."

 

Tô Linh Vũ: "...?!"

 

Bước ngoặt ngoài dự tính đến thế, trong nhất thời cô mà quên cả phản ứng thế nào.

 

hôn thì vẫn hơn là cái cái sưng đúng ?

 

... nhỉ?

 

Hoắc Diễm dáng vẻ ngẩn ngơ đáng yêu của cô, một tay chống bên gối cô, cúi đầu hôn lên môi cô hết đến khác, thấp giọng : "Yên tâm , em cần giữ thể diện nên lái xe đến một hiệu t.h.u.ố.c khá xa để mua. Lúc hiệu t.h.u.ố.c còn đeo khẩu trang nữa."

 

Tô Linh Vũ chớp chớp mắt, hừ nhẹ một tiếng, trong đôi mắt hạnh cuối cùng cũng hiện lên một tia tán thưởng.

 

Sau đó, cô mặt : "Mấy ngày nay chạm em, để em nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng... nếu em nhu cầu, thể giống như lúc , hôn hôn cho em, em thoải mái."

 

Tô Linh Vũ: "..."

 

Rạng mỡ nhanh ch.óng bay đầy mặt, cô bực đ.á.n.h Hoắc Diễm một cái, kéo chăn trùm kín đầu.

 

Giọng nghèn nghẹt từ trong chăn truyền : "Anh , mau , thấy nữa!"

 

Hoắc Diễm nhịn , qua lớp chăn hôn một cái lên đầu cô y lời khỏi phòng.

 

Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng , Tô Linh Vũ mới thở phào một , để bản thoát khỏi cái chăn bí bách.

 

Cho đến lúc , cô vẫn còn chút bàng hoàng...

 

Chiều hôm qua, cô thực sự ở bên Hoắc Diễm .

 

Kiểu còn cách nào nữa.

 

Mặc dù cơn đau của cơ thể vẫn còn rõ rệt, nhưng cũng chính cơn đau cho cô , cô một nữa hòa một với Hoắc Diễm, trở thành thiết nhất nhất nhất.

 

Họ một nữa ở bên .

Loading...