Trước đây, hai đứa con đều cơ mà.
Còn là hai đứa nữa.
Cô bao giờ là ủy mị, thích là thích, thích là thích... Cô thích sự gần gũi của , nỡ thất vọng chứ?
Chuyện nam nữ trong mắt cô bao giờ là một quân cờ đ.á.n.h cược, chỉ quan trọng ở chỗ hai bên tình nguyện mà thôi.
Lần , Hoắc Diễm sững sờ trong thời gian lâu hơn nữa.
Thực vốn trọng d.ụ.c, chỉ là ở mặt Tô Linh Vũ, kháng cự, cũng khao khát tiếp cận mật hơn với cô, điều lẽ trở thành bản năng của .
Nguồn cơn của bản năng , truy tận gốc rễ, lẽ là cảm giác an kéo dài nhiều năm của .
Anh hết sức đều là vì để gặp Tô Linh Vũ ở thế giới thực, mà khi gặp cô thể đồng cảm với tình cảm từng giữa họ, giống như chỉ xem một bộ phim, ánh mắt kinh ngạc xa lạ.
Về lý trí, thể thấu hiểu và chấp nhận, nhưng về tình cảm, sâu thẳm trong lòng lo âu, định.
Đã từng sở hữu một cô trọn vẹn nhất, sở hữu một tình cảm nồng nhiệt chỉnh nhất, để đối mặt một cách rõ ràng trực tiếp với sự mất mát thực sự chuyện dễ dàng.
Cảm giác hụt hẫng đó thực sự thể khiến phát điên.
bây giờ...
Cô cô sẵn lòng.
Nói vốn dĩ cũng hề kháng cự .
Tình cảm của cô đối với trở ...
Sự xác nhận khiến cảm xúc của Hoắc Diễm kích động.
Cổ họng khô khốc tê dại, khoảnh khắc đột nhiên gì, gì, thậm chí thể phớt lờ sự khao khát sinh lý đang gào thét trong lòng, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy cô thật mạnh.
"...Hoắc Diễm?" Tô Linh Vũ ôm đến mức khó thở, ngạc nhiên gọi .
"Ừ." Hoắc Diễm thấp giọng đáp , như thể phát thệ : "Linh Vũ, tuyệt phụ em! Chỉ cần em sẵn lòng, đời đời kiếp kiếp đều sẽ nỗ lực tiến về phía em."
Tô Linh Vũ mà thấy ấm áp trong lòng, nhưng cũng thấy buồn , và thực sự cũng thành tiếng.
"Vậy nên?" Cô hỏi, "Còn nữa ?"
Hoắc Diễm im lặng lời.
Đôi mắt phượng sâu thẳm đối diện với tầm mắt cô, bỗng nhiên cúi đầu hôn mạnh lấy cô.
Hôn môi Tô Linh Vũ một hồi lâu, nhận thấy cô ý , Hoắc Diễm dùng sức mút lấy làn môi cô, thẹn thùng hôn lên mắt cô.
Không để cô mở mắt , sợ cô sẽ thấy hốc mắt đỏ hoe của .
Anh bao giờ nghĩ là một cảm tính, nhưng ở cô, khoảnh khắc , bỗng nhiên cảm giác của một theo đuổi vầng trăng suốt cả đời, cuối cùng cũng ôm vầng trăng sáng lòng một cách chắc chắn và thỏa mãn.
Vì thế, nén nổi lòng trào dâng sóng dậy.
Thậm chí kích động đến mức chút mất kiểm soát.
Anh sợ hốc mắt đỏ hoe của sẽ khiến cô cảm thấy là một yếu đuối, thấy đủ kiên cường.
thực sự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-486.html.]
Chỉ là trong khoảnh khắc , chút khó kiểm soát cảm xúc.
Nghĩ đến đây, hôn cô một cái.
Tô Linh Vũ bất mãn nũng nịu phàn nàn: "Hoắc Diễm là ch.ó ? Cứ hôn mắt em mãi, em sắp mở nổi mắt nữa !"
Một cô gái sống động như khiến Hoắc Diễm khẽ thành tiếng.
Không hôn mắt cũng .
Dù còn nhiều phương pháp thể khiến cô còn tâm trí mà quan tâm chuyện khác, cách nào chú ý đến sự thất thố của .
Kinh nghiệm thực tế của Hoắc Diễm phong phú, tuy đối tượng thực hành từ đầu đến cuối chỉ một Tô Linh Vũ, nhưng điều đó cũng nghĩa là "tinh thông", quen thuộc điểm cô.
Anh hôn dái tai cô sẽ khiến cơ thể cô tự chủ mà run rẩy.
Biết cô thích ôm c.h.ặ.t hơn một chút, sợ hãi nhưng cách nào kháng cự cảm giác hụt hẫng đột ngột.
Cũng âm thanh nào, giọng điệu nào của cô ý nghĩa gì, dù chỉ là tiếng rên rỉ vô thức, đơn thuần...
Ánh nắng rực rỡ.
Tiếng nước chảy của con suối nhỏ thể thấy rõ ràng.
Võng đung đưa, chú chim bay mệt đậu xuống cành cây mới định tò mò quan sát môi trường xung quanh, cái cây lớn đang giẫm lên đột nhiên rung chuyển một trận, cành cây loạn nhịp, dọa nó vội vàng vỗ cánh bay nữa.
Cứu mạng , nó chỉ nghỉ ngơi một chút thôi mà, mổ cây !
Không từ lúc nào, ánh nắng mặt trời còn ch.ói chang như nữa.
Ánh sáng trong rừng trở nên dịu dàng ấm áp.
Bốn cái cây lớn chiếc võng kéo c.h.ặ.t cuối cùng cũng còn phát động động tĩnh nữa, chú chim nhỏ dọa thăm dò về xem tình hình.
Trong tiếng chim hót líu lo, Tô Linh Vũ mệt lử võng, đắp một lớp chăn mỏng, cảm thấy đến một ngón tay cũng thể cử động nổi.
Trái ngược với cô đang "sắp c.h.ế.t", Hoắc Diễm tinh thần mười phần, tay cầm một cành gỗ vót nhọn suối đ.â.m cá, trông như thể tham gia ngay một cuộc chạy việt dã ba mươi cây và giành chức vô địch.
Anh để trần , phía ống quần thể thao xắn lên đến đầu gối, thắt lưng quần lỏng lẻo để lộ một đoạn viền quần lót màu xanh đen, cả toát một sức hút hoang dã, khác với dáng vẻ cấm d.ụ.c cổ hủ .
Tô Linh Vũ như một con cá muối, gian nan lật , , đến mức chớp mắt lấy một cái.
Hóa đây mắt của cô đến thế ?
Được "ăn" đồ ngon đến thế ?
Đừng là Hoắc Diễm quyến luyến cô quên, cô cảm thấy nếu bản từng ăn qua loại "thực phẩm" như thế , trải qua thêm mấy thế giới nhiệm vụ phát hiện ai bằng Hoắc Diễm, chừng cũng "ăn cỏ cũ" một chút.
Khoan !
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên nghĩ đến một vấn đề:
Sau khi Hoắc Diễm rời khỏi thế giới tiểu thuyết thì ràng buộc với hệ thống, nhiều nhiệm vụ trong thế giới vô hạn lưu, mà bấy nhiêu nhiệm vụ nghĩa là một thời gian dài dằng dặc...
Vậy thì, trong thời gian dài dằng dặc đó, độc cũng từng những phụ nữ khác?
Anh chắc là vì trải qua quá nhiều, cảm thấy vẫn là cô nhất mới đầu chứ?
"Hoắc Diễm!" Tô Linh Vũ bỗng nhiên tức giận, gian nan từ võng thấp giọng gọi, đôi mắt hạnh hầm hầm lườm Đoàn trưởng Hoắc đang nỗ lực đ.â.m cá, nũng nịu hét lên: "Anh đây cho em!"