【Anh đang nghĩ cái gì thế?】
Âm thanh đột ngột vang lên khiến đồng t.ử Hoắc Diễm chấn động.
Anh nhanh ch.óng đầu về hướng âm thanh, chỉ thấy mặt đất bên cạnh giường một chú ch.ó con màu đen xí đang xổm, ngước cái đầu lông xù nghiêng đầu , vẻ mặt cảnh giác phòng lập tức thả lỏng, ánh mắt trở nên bất lực.
"Sao nhóc chạy phòng nữa ?" Anh khom lưng bế chú ch.ó con đất lên, đặt lên giường.
Vết thương ở chân của ch.ó con vẫn lành hẳn, nhảy lên giường vất vả.
Mặc dù thương nó, nhưng cũng may là như , chịu thêm một "ám sát gây ngạt thở" nữa.
Giọng sữa của Viên Cổn Cổn đầy vẻ lý trực khí tráng: 【 chạy phòng thì sáng sớm thức dậy đê tiện như thế? Anh thật , nghĩ đến thứ gì đắn !】
Hoắc Diễm: "...?"
Anh xoa xoa mũi.
Anh đúng là nghĩ đến một thứ đắn.
Vì sự chua xót trong lòng, đêm qua buông thả bản "điên" một , cứ ngỡ sẽ nhận một cái tát nương tình, nhưng ngờ là sự mật tiến thêm một bước.
Nghĩ đến giao kèo với Tô Linh Vũ, về phía chiếc chăn đắp ngang hông, rơi khối lồi lõm bất thường đang dựng lên đó, sắc mặt đột nhiên đỏ bừng.
Viên Cổn Cổn phát tiếng nổ vang: 【A a a a, Hoắc Tiểu Diễm mau thu ánh mắt của , bố nhóc sắp nổi da gà , sắp chịu nổi .】
Hoắc Diễm khựng , nghiêm túc đính chính: "... Bố gì mà bố, mới là bố của nhóc."
lúc , cửa phòng từ bên ngoài đẩy .
Tô Linh Vũ chớp chớp đôi mắt hạnh, một một ch.ó giường, ngón tay mảnh khảnh chỉ chỉ: "Ừm... Đồ đàn ông ch.ó, và con trai ch.ó?"
Dường như, đúng là quan hệ cha con thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-465.html.]
Hoắc Diễm: "...?"
Viên Cổn Cổn: "Gâu gâu?"
Một một ch.ó đồng thời về phía cửa, chút tương đồng một cách kỳ lạ, hài hước chịu nổi.
Tô Linh Vũ nhịn tiếng.
...
Thế nhưng, Hoắc Diễm tràn đầy mong đợi, mà mãi vẫn chờ sự "lâm hạnh" của Đại tiểu thư.
Sau khi Tô Linh Vũ phục hồi sức khỏe, trải qua vài ngày thư thả sống cuộc sống của một bình thường khỏe mạnh như hằng mong ước, cô nhanh ch.óng yên nữa.
Trước đây nguyện vọng lớn nhất của cô là bệnh.
Bây giờ sức khỏe , cô kìm mà nhớ bản trong "giấc mơ", với niềm đam mê ngừng tiến bộ trong y học.
So với bản trong "giấc mơ" đầy rẫy sự bất tiện, với tư cách là Đại tiểu thư nhà họ Tô, cô cần bất kỳ sự che giấu nào.
Tô Linh Vũ với trai rằng học y, Tô Thiên Lang dặn dò bất kỳ ai, tự thức trắng một đêm, nghiên cứu qua các khoa y của mấy trường đại học hàng đầu trong nước, đúc kết thành một bản tài liệu chi tiết đưa đến tay cô, bảo cô chọn.
Anh còn khổ sở khuyên nhủ: "Học hành khổ lắm, em gái , đây em chịu khổ một , nhất định đồng ý để em thi đại học nữa ."
"Thế , em nhắm trường nào, cứ cầm kết quả thi đại học đây của em, chúng trực tiếp liên hệ với phía nhà trường để quyên tiền. Một ức thì hai ức, quyên đến khi nào nhà trường đồng ý thì thôi!"
Cái gì mà biển học vô biên khổ thuyền, Tô Thiên Lang cảm thấy cô em gái ngoan ngoãn của sinh định sẵn là để cưng chiều, cái từ "chịu khổ" quan hệ duy nhất chính là quan hệ gì cả.
Tô Linh Vũ ngơ ngác: "Anh , em là em thi đại học , ý em là, em tìm một chỗ để ."
"Tìm chỗ ?" Tô Thiên Lang Hoắc Diễm cách đó xa, đột nhiên hiểu , "Anh , em chơi trò gì đó khác lạ chút ?"
Tô Linh Vũ: "... Cái gì?"