Tô Linh Vũ càng tò mò hơn: 【Ngày kết hôn thì thể xảy chuyện gì chứ, chẳng lẽ là nhầm kiệu hoa lấy đúng ?】
Hệ thống : 【Còn vô lý hơn thế nhiều!】
【Nói đơn giản là thế , nam A và nữ B là một đôi, nam C và nữ D là một đôi, hai nhà vì quan hệ nên chỉ chọn nhà ở cạnh mà còn chọn kết hôn cùng một ngày, khách mời cũng đều mời cùng một nhóm.】
【Hôn lễ kết thúc, khách khứa về hết , kết quả là hai đàn ông lúc động phòng đều uống say khướt, thế là đều nhầm phòng!】
【Nam A tìm đến nữ D, nam C tìm đến nữ B!】
【Nữ D vốn dĩ thầm mến nam A, trong lòng mấy thích nam C, thế nên cô vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, giả vờ như ép buộc.】
【Nữ B yêu sâu đậm nam A, thấy nam C nhầm phòng là sợ c.h.ế.t, nhưng cô phản kháng thành công, nam C to cao lực lưỡng chiếm tiện nghi.】
【 nữ B là, thực nam C hề say đến mức gì, chỉ mượn rượu giả điên để chiếm tiện nghi thôi, vợ ngủ cũng chẳng cả.】
【Sáng hôm , trời sáng, bốn đều im lặng.】
【Bất kể là thực sự im lặng giả vờ im lặng, tóm đều gì.】
Tô Linh Vũ cũng im lặng, cô há hốc mồm hỏi: 【Thế họ phát hiện nhầm lẫn xong thì quyết định thế nào? Ngày tháng vẫn thể sống tiếp ?】
Hệ thống : 【 ! Vẫn sống tiếp mà!】
【Họ dứt khoát thuận nước đẩy thuyền, bốn cùng vui chơi.】
Tô Linh Vũ: 【Hả? Cùng ... vui chơi?】
【Chơi?!】
Hệ thống hắng giọng, giọng sữa cố tỏ thâm trầm : 【 ký chủ, chính là kiểu mà cô đang nghĩ đấy. Từ đó về , họ chơi kiểu bốn , còn khá là vui vẻ nữa.】
【Không chỉ nam nữ nam nữ, mà còn nam nam nữ nữ nữa.】
Tô Linh Vũ: 【... ?】
Tam quan từ từ vỡ vụn, nhưng dường như mấy ngạc nhiên.
Thời đại thì vẻ tư tưởng bảo thủ, nhưng các tiền bối mà phóng túng lên thì thật sự chẳng chuyện gì của hậu bối cả.
Một một hệ thống vui vẻ hóng dưa.
Tần Trân và Uông Nghi Linh cũng âm thầm vui vẻ theo, hệt như hai con chồn đang loạn trong ruộng dưa, hóng dưa đến mức no nê.
mấy đều ngờ tới là, hóng dưa một hồi hóng đến bên cạnh.
Hệ thống đột nhiên hưng phấn : 【Ký chủ, Trần Chu chặn Kiều Nghi Xuân ở góc tường !】
Tô Linh Vũ: 【Thật ?!】
Lúc cô về một chuyến, Trần Chu lái xe cho cô, thời gian ở buổi liên hoan cũng lâu, cô còn tưởng lỡ thời gian của Trần Chu.
Không ngờ năng lực hành động của Trần Chu mạnh như , nhanh thế tìm đến Kiều Nghi Xuân .
Tần Trân: “...”
Uông Nghi Linh: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-370.html.]
Thật ?!
Hai , trong mắt đều đầy sự tò mò!
Hệ thống : 【Đương nhiên là thật , tình báo của bao giờ sai sót ? Không thể nào, tuyệt đối thể nào!】
Tô Linh Vũ: 【...】
Thực thỉnh thoảng cũng sẽ một chút sai sót nhỏ.
Có điều Tô Linh Vũ chắc chắn sẽ với hệ thống , bạn thì sẽ vạch trần .
Cô thuận theo gật đầu : 【Phải , ngươi là lợi hại nhất .】
Thực còn khen ngợi hệ thống thêm vài câu nữa, nhưng cô ngờ chỉ một câu đơn giản như thôi mà hệ thống vui mừng khôn xiết.
Giọng sữa của hệ thống "be" một tiếng, vô cùng ngượng ngùng : 【Được , ký chủ thích nhất mà!】
【Thế chúng tiếp tục về tình hình của Kiều Nghi Xuân và Trần Chu hai họ nhé, ưm... Trần Chu tỏ tình , cùng Kiều Nghi Xuân tìm hiểu , nhưng Kiều Nghi Xuân từ chối Trần Chu .】
Kết quả thực Tô Linh Vũ mấy ngạc nhiên.
Trong ấn tượng của cô, Kiều Nghi Xuân là một luôn sợ đem rắc rối cho khác, cũng coi trọng quy củ.
Người như cô chắc chắn sẽ lo lắng nhiều, dễ dàng đồng ý với Trần Chu.
Hệ thống : 【Kiều Nghi Xuân còn , cô sở dĩ đến buổi liên hoan là xem ở đây đàn ông góa vợ nào mang theo con cái cần tìm đối tượng , hai thể lập thành một gia đình chắp vá. Mọi đều là kết hôn hai, đều mang theo con cái, nương tựa mà sống là nhất.】
【Cô thấy Trần Chu dường như mấy buông bỏ nên còn hỏi Trần Chu thích cô ở điểm gì.】
Tô Linh Vũ tò mò hỏi: 【Trần Chu thế nào?】
Tần Trân và Uông Nghi Linh cũng tò mò vểnh tai lên .
Hệ thống : 【Trần Chu một câu " cũng rõ ", lưỡng lự một chút kể cho Kiều Nghi Xuân chuyện của mấy năm .】
【Kiều Nghi Xuân kinh ngạc, bảo ấn tượng gì, hỏi Trần Chu " từ chối , buồn ?", Trần Chu "Có chút hụt hẫng", Kiều Nghi Xuân "Hụt hẫng là bình thường, dù chẳng ai thích cảm giác từ chối cả. chỉ khi đau thấu tâm can mới chứng minh đó là tình yêu, giống như lúc chồng cũ phụ bạc ", cô còn "Chuyện hôm nay sẽ ngoài, mong thể tìm cô gái thực sự thích, một đời viên mãn".】
【Sau đó Trần Chu gật đầu , hai thêm gì khác nữa.】
【Ký chủ, Kiều Nghi Xuân ngốc thật đấy, tình hình cô bây giờ mà gả cho Trần Chu chẳng là nở mày nở mặt ?】
Tô Linh Vũ: 【... Cô ngốc, cô từ chối Trần Chu chính là chứng minh cô thận trọng và cũng lương thiện.】
【Hai họ cứ để thuận theo tự nhiên . Chuyện tình cảm mà, ngoài chúng cũng chỉ là cầu nối thôi, nên can thiệp quá nhiều.】
Cô như , Tần Trân trong lòng vô cùng đồng tình gật đầu.
Uông Nghi Linh rũ mắt, trầm tư.
Ba đang cảm thán trong lòng, hệ thống : 【Oa, Kiều Nghi Xuân tới .】
Tô Linh Vũ ngước mắt lên, Kiều Nghi Xuân vóc dáng gầy gò mặc bộ đồ đơn giản mộc mạc, giống như đến xem mắt tìm đối tượng, mà giống như từ nhà bếp căng tin của bộ đội .
Sau khi cô xuống, giữa đôi lông mày dường như còn chút bất lực, nhưng chuyện của Trần Chu, nghĩ chắc là để tránh hiềm nghi.
cô bộc bạch tiếng lòng của , bất lực : " vốn tưởng thể tìm đàn ông góp gạo thổi cơm chung để tìm hiểu thử xem, ngờ hề dễ dàng, đến buổi liên hoan là thanh niên trẻ tuổi."