Có một sự tương phản đáng yêu.
"Sao hôm nay vui thế?" Tô Linh Vũ , tò mò hỏi, "Có vì liên tiếp phá hai kỷ lục quân đội nên thấy vui ?"
"Cũng một phần lý do đó." Hoắc Diễm .
Nghe ý trong lời của , Tô Linh Vũ hỏi tiếp: "Vậy còn gì nữa?"
"Còn em nữa." Trong cổ họng Hoắc Diễm phát một chuỗi tiếng trầm thấp vui sướng, cúi đầu hôn hôn môi cô, áp sát cánh môi cô , "Em luôn chớp mắt, chỉ thôi, vui."
Tô Linh Vũ: "...?"
Phản ứng , cô thẹn quá hóa giận đá bắp chân một cái, nghiêm túc đính chính: "Anh bậy! Em chỉ ! Em... em nhiều , những khác biểu hiện em cũng vỗ tay mà!"
Điều là thật.
lời của cô rõ ràng là "thuyết phục" Hoắc Diễm.
Ánh mắt cô vẫn mang theo ý nồng đậm, trong mắt rõ mồn một sự dung túng kiểu "em gì cũng , gì cũng tin", nhưng rõ ràng là vẫn giữ ý kiến của .
Tô Linh Vũ: "..."
Cô còn định gì đó thì Hoắc Diễm mở lời: " lúc em khác hẳn lúc khác."
"Khác chỗ nào?" Cô chuyển dời sự chú ý, bắt đầu thấy tò mò.
"Lúc em , trong ánh mắt cảm giác để ..." Ghé sát tai Tô Linh Vũ, Hoắc Diễm trầm giọng nốt nửa câu .
Lời lọt tai, gương mặt xinh của Tô Linh Vũ lập tức đỏ bừng một mảnh, cô tức giận lườm Hoắc Diễm, tránh xa nhưng đôi bàn tay to lớn lực của bóp c.h.ặ.t thắt lưng, ôm gọn lòng.
Nụ hôn nóng bỏng rơi xuống, vạt áo vén lên, bàn tay to lớn vết chai từ thắt lưng cô vuốt ngược lên sống lưng, ép c.h.ặ.t phần của cô , nhưng vẫn chú ý chạm bụng cô, kiềm chế điên cuồng.
Động tác đột ngột ngay lập tức khiến mặt Tô Linh Vũ đỏ gay, gấp thẹn, túm lấy vạt áo mặt khẽ gọi: "Hoắc Diễm! Đây là ở ngoài... Anh, điên ? Anh định gì ?"
Hoắc Diễm trầm thấp bật , c.ắ.n vành tai nhỏ nhắn tinh tế của Tô Linh Vũ, thì thầm: "Yên tâm, ai thấy ."
Nói xong, xoay cô , để hai tay cô chống lên bức tường viện bên cạnh cửa viện, trấn an bóp nhẹ vai cô, bảo cô thả lỏng.
Giọng mang theo d.ụ.c vọng trầm đục cũng như sự mạnh mẽ đầy hormone.
"Ngay tại đây."
Tô Linh Vũ: "...?"
Đây là vấn đề ai thấy ?
Lúc trời vẫn tối hẳn nhưng ánh sáng trở nên mờ nhạt.
Mặt trời lặn, đèn trong sân vẫn ai bật lên, nơi hai đang là phạm vi bóng tối bao phủ, mặc dù là ở bên cạnh cửa viện nhưng...
Sự mờ ám trỗi dậy.
Tim cô đập loạn xạ, đoán Hoắc Diễm định gì, cũng điều đó quá táo bạo, .
cả cô mềm nhũn như xương, m.á.u trong cơ thể dường như đều dồn lên đầu. Đỏ mặt tía tai, màng nhĩ dòng m.á.u xối xả, thậm chí thể thấy cả tiếng tim đập.
Mặt nóng bừng, miệng khô khốc, cô thậm chí khó phát âm thanh.
Thắt lưng cô đàn ông một tay mạnh mẽ nắm lấy, ấn xuống , uốn cong thành một đường cong mềm mại, bên tai thấy phía truyền đến một tiếng "cạch" giòn giã, dường như là đàn ông một tay tháo khóa thắt lưng, phát tiếng va chạm kim loại.
Tô Linh Vũ theo bản năng c.ắ.n c.h.ặ.t môi , ngay đó liền đàn ông áp sát từ phía ôm lấy.
Thế nhưng đúng lúc đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa "thình thình thình".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-350.html.]
Ngay đó giọng oang oang của Tạ Vinh Quân vang lên bên ngoài: "Hoắc Diễm, mở cửa! chuyện với , nhà đấy?"
Tô Linh Vũ trong lòng giật thót, theo bản năng bịt miệng , đầu Hoắc Diễm ở phía .
Hoắc Diễm cụp mắt, đôi mắt cũng cô.
Cái ...
Còn tiếp tục ?
Tiếp tục thế nào đây?
Chương 282 Reo hò vì , vỗ tay vì
Tiếng gõ cửa "thình thình thình" dứt bên tai.
Giây trong đầu Tô Linh Vũ còn đang nghĩ Tạ Vinh Quân thật đúng là kiên trì, bộ từng nghĩ đến trường hợp trong nhà thể ?
Giây tiếp theo cách giữa cô và Hoắc Diễm đột nhiên thu hẹp .
Khăng khít rời.
"Ưm..."
Sự kích thích bất ngờ khiến Tô Linh Vũ khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong miệng, nhanh ch.óng thẹn thùng tì đầu cánh tay, c.ắ.n c.h.ặ.t môi phát âm thanh nào nữa.
Cô đang nhẫn nhịn, đang vô cùng sốt ruột thì đột nhiên thấy hàng xóm ở sân đối diện , gọi với từ xa: "Hoắc đoàn trưởng chắc nhà , lúc họ ở nhà cửa viện đều mở toang mà."
Tạ Vinh Quân lớn tiếng đáp một câu: "Ha ha, cảm ơn cho , để tới."
Nói xong còn lầm bầm một câu " mất ", tiếng bước chân xa dần.
Khu vực cửa viện một nữa khôi phục sự yên tĩnh.
Hoắc Diễm trầm thấp bật một tiếng.
Tô Linh Vũ cuối cùng cũng yên lòng, hít sâu một dịu cảm xúc căng thẳng, đồng thời giơ chân đạp mạnh lên mu bàn chân một cái coi như trừng phạt.
cái đạp đau ngứa chỉ khiến tiếng phát từ trong cổ họng Hoắc Diễm trầm thêm một chút, ngược vì động tác kéo theo mà bản cô tiền đồ hừ hừ thành tiếng.
Hoắc Diễm thầm dữ dội hơn, l.ồ.ng n.g.ự.c rung động, trái tim dường như cũng đang rộn ràng.
Động tác của chẳng hề thu chút nào.
Tô Linh Vũ: "..."
Đồ đàn ông tồi!
Gió đêm thổi lá cây phát tiếng "xào xạc".
Mùi hoa quế nồng nàn trong khí lan tỏa, sảng khoái lòng .
Trời dần tối hẳn nhưng màn đêm cuộn trào sự khao khát khó nhịn, một vầng trăng khuyết sáng rực treo lơ lửng giữa trung, ánh thanh輝 bàng bạc từ cao tỏa xuống, phác họa nên hai bóng hình ôm bên cửa.
Không qua bao lâu, ngay khi Tô Linh Vũ cảm thấy hai cánh tay rã rời thì cô cảm thấy xoay , cả đôi cánh tay rắn chắc lực của đàn ông bế bổng lên, ôm chính diện lòng .
Mà cô cũng nhờ đó mà thấy vầng trăng khuyết trời .
Mặt cô đỏ bừng như say rượu, sợ xóc rơi xuống nên hai tay nỗ lực vòng qua ôm lấy cổ đàn ông, nhưng trong đầu ma xui quỷ khiến hiện lên một ý nghĩ:
Trăng hôm nay thật đấy.