Nhìn đồng hồ đeo tay, quá giờ tan sở, cô với Tần Trân: “Chúng về viện nữa, về nhà luôn .”
Vừa quá nhiều, bây giờ giọng cô chút khàn khàn.
Ngay lúc , hệ thống đột nhiên nhô đầu : 【Ký chủ, Hoắc Diễm đến Viện Nghiên cứu Trung y đón bạn mà thấy , cuống cuồng cả lên. Nghe Viện trưởng Hác bạn đến trường tiểu học trực thuộc đàm phán hợp tác, đang lao như bay về phía bạn đấy.】
【Ưm... dựa tốc độ và sức bùng nổ mà đang thể hiện thì lẽ nhanh hơn ch.ó một chút.】
Tô Linh Vũ: 【...】
Nhớ chuyện lúc , cô nhịn mỉm .
Tần Trân vất vả lắm mới nhịn , đề nghị: “Đừng, chúng cứ về phía viện , nếu sợ Hoắc đoàn trưởng nhà tìm thấy sẽ lo lắng đấy.”
ý , Tô Linh Vũ gật đầu: “Được.”
Hai một đoạn đường, đột nhiên một bóng cao lớn đang lao nhanh như chớp xông tầm mắt, dường như cũng chú ý thấy họ, đó đột ngột phanh , nhanh ch.óng khôi phục dáng vẻ điềm tĩnh chín chắn.
Tần Trân phì : “Đại tiểu thư, phát hiện Hoắc đoàn trưởng nhà gánh nặng hình tượng khá nặng nề đấy, đây là tự yêu cầu cao với bản là sợ đủ yêu thế?”
“Cậu bớt đùa !” Tô Linh Vũ lườm Tần Trân một cái, nhưng Hoắc Diễm ngày càng đến gần, cô cũng nhịn thành tiếng.
Người đàn ông trẻ trung vũ cao lớn tuấn tú, vì chạy quá nhanh mà trán lấm tấm những giọt mồ hôi trong vắt, chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh lá cũng mồ hôi thấm ướt, nhưng đôi mắt phượng tĩnh lặng sáng rực lên một cách kinh .
Nụ mặt Tô Linh Vũ bất giác càng thêm rạng rỡ, bước nhanh hai bước đón mặt Hoắc Diễm: “Không tìm thấy em nên lo lắng ?”
“... Ừm.” Hoắc Diễm đáp một tiếng, vành tai ửng đỏ.
Anh gật đầu với Tần Trân, Tần Trân mỉm vẫy tay: “Mình phiền hai vợ chồng nữa, cũng về nhà gấp rút việc đây. Những món đồ trang sức nhỏ chúng bán chạy, cung đủ cầu, nếu tối nay năm mươi chiếc dây buộc tóc thì chắc chắn sẽ càm ràm đến sáng mai mất!”
Nói đoạn, cô chạy .
Nhìn Tần Trân chạy xa, Tô Linh Vũ nhẹ nhàng đ.á.n.h đàn ông của một cái: “Anh xem, em vì mà trêu chọc !”
Hoắc Diễm kinh nghiệm đầy , thuận theo : “Là của .”
Ai ngờ Tô Linh Vũ buông tha cho , đôi mắt hạnh xinh quyến rũ liếc hỏi: “Vậy xem, cụ thể là gì?”
Hệ thống nhân cơ hội hùa theo, bỏ đá xuống giếng: 【Ký chủ, nếu Hoắc Diễm trả lời , hoặc câu trả lời khiến bạn hài lòng thì bạn định trừng phạt thế nào đây?】
Tô Linh Vũ chớp chớp mắt: 【Sao cứ thấy ngày càng sành sỏi thế nhỉ, căn bản sẽ cho cơ hội trừng phạt nhỉ?】
Tất nhiên là...
Trong mắt Hoắc Diễm xẹt qua một tia ý , trầm giọng trả lời: “Không nên chạy nhanh như , để lộ việc quan tâm em rõ ràng quá.”
Tô Linh Vũ: 【...】
Người , da mặt quả nhiên tiến hóa thêm !
Cô sắp chịu nổi nữa !
Thôi , cô quyết định vẫn là chính sự với .
Khoác lấy cánh tay Hoắc Diễm, Tô Linh Vũ nhớ tới chuyện hôm nay Lý Minh Hiệp liên tục từ chối, thậm chí còn mắng, liền đầy bụng ấm ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-330.html.]
“Hoắc đoàn trưởng, em gặp khó khăn , giúp em một tay ?”
Nói là thỉnh cầu, nhưng ánh mắt Tô Linh Vũ đầy vẻ ngang ngược, vẻ như nếu Hoắc Diễm đồng ý thì giây tiếp theo cô sẽ cào cho một cái.
Gọi là Hoắc đoàn trưởng? Hoắc Diễm nhịn : “Được. Chuyện gì ?”
“Về nhà em cho .”
Nói ở ngoài thì mất mặt lắm.
Về đến nhà, Tô Linh Vũ liền kéo Hoắc Diễm phòng, vẻ mặt cứ như sắp mách lẻo mà : “Hôm nay em và Tần Trân tìm Hiệu trưởng Lý của trường tiểu học trực thuộc để bàn hợp tác, triển khai rèn luyện tích hợp cảm giác trong trường tiểu học, kết quả thầy còn em mấy câu từ chối thẳng thừng .”
“Hiệu trưởng Lý thực sự khó chuyện, em nhiều một chút là thầy còn mắng em nữa!”
Tô Linh Vũ đến đây là thấy ấm ức, nếu vì kính trọng Lý Minh Hiệp là một giáo viên yêu thương học sinh, đây từng chịu khổ trong thời kỳ biến động, cô ngoan ngoãn như , cô nổi cáu .
“Em gì?” Hoắc Diễm hỏi xong, trong đầu nảy một tia sáng, “Không thể đàm phán hợp tác với trường tiểu học trực thuộc nên em mặt thuyết phục Hiệu trưởng Hà của trường tiểu học quân đội ?”
“ !” Tô Linh Vũ gật đầu cái rụp, vẻ mặt tràn đầy hy vọng : “Vậy nên, thể giải quyết ?”
Giọng sữa của hệ thống đột nhiên vang lên: 【Ký chủ, Hoắc Diễm thật sự thể giúp bạn ? Anh mang bộ mặt lạnh lùng, dạy bảo thì giỏi hơn là cầu nhiều, chừng sẽ phản tác dụng chứ nhỉ?】
Trong mắt Tô Linh Vũ thoáng hiện một tia chắc chắn: 【Không đến mức đó chứ?!】
Hệ thống : 【Sao chứ? thấy chỉ mềm mỏng mặt bạn thôi, còn mặt khác đều là bộ mặt sắt đá của đàn ông thép, chẳng nổi một câu dịu dàng nào .】
Tô Linh Vũ đột nhiên đỏ mặt, dùng tiếng ho khan để che giấu: 【Cũng hẳn , thực mặt cũng cứng mà.】
Bầu khí nghiêm túc bỗng nhiên trở nên đắn.
Hệ thống gian: 【Ga ga ga, ký chủ, chữ "cứng" bạn và chữ "cứng" chắc cùng một nghĩa nhỉ?】
Tô Linh Vũ: 【Khụ khụ!】
Hoắc Diễm: “...?”
Vành tai, hiểu nóng ran lên dữ dội.
Chương 265 Còn cơ hội để thể hiện ?
Cười xong, hệ thống ngoan cường kéo chủ đề về đúng quỹ đạo:
【Ký chủ, nhưng nếu Hoắc Diễm thì bạn định thế nào đây?】
Tô Linh Vũ cụp mắt xuống thở dài một , bất lực : 【Vậy thì cũng vô năng vi lực , tổng thể thật sự xử lý Hoắc Diễm một trận chứ, đó là giận cá c.h.é.m thớt, chuyện mà xinh tâm địa lương thiện như thể .】
【Thực sự thì thôi .】
【Mặc dù rèn luyện tích hợp cảm giác là một thứ , thể bù đắp những thiếu sót, thể thiện hơn, nhưng nhiều tin. Muốn thực sự quảng bá thì vô cùng khó khăn.】
Mặc dù là “thôi ”, nhưng trong tiếng lòng của Tô Linh Vũ tràn đầy sự cam tâm.
Kể từ khi xác định kiếp nạn t.ử thần qua , cô cảm thấy cảm giác thuộc về thế giới mạnh mẽ hơn nhiều.