Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 293

Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:18:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

【Cô đoán xem tại hỏi như , chắc chắn là ý !】 【Thật ký chủ mua "Bộ đồ dùng hảo vận" , dù trong t.h.a.i kỳ giày vò thế nào cũng xảy chuyện gì , nhưng ký chủ cô chọc tức một chút, bắt nhịn mười tháng ?】 Tô Linh Vũ: 【...】 Lượng thông tin , quá dày đặc .

 

Cô đang định trả lời hệ thống thì Hoắc Diễm bỗng nhiên nắm lấy vai cô: "Có về phòng nghỉ ngơi một lát , xoa bóp bắp chân cho em?" " hiện tại em thấy khó chịu..." "Về phòng ." Tô Linh Vũ: "...?"

 

tài nào hiểu nổi, tại Hoắc Diễm đột nhiên về phòng, nhưng Hoắc Diễm kéo cô, cô vẫn thuận theo sức lực của dậy. Cũng mệt , cô cũng về phòng ngủ. Chỉ là lúc dậy vô tình thấy vành tai đỏ bừng của Hoắc Diễm, cô thắc mắc trong đầu: Người chắc định chuyện gì chứ, đột nhiên thẹn thùng thế? Anh cũng cô mua "Bộ đồ dùng hảo vận" , chuyện thẹn thùng trong t.h.a.i kỳ cũng , đến mức cầm thú thế chứ?

 

Chương 233【Ký chủ, Hoắc Tiểu Diễm nhà cô hoạt bát thế ?】

 

Về đến phòng ngủ, đôi mắt hạnh trong trẻo sạch sẽ của Tô Linh Vũ chằm chằm Hoắc Diễm: "Anh gì?" Hệ thống đột nhiên ngoi lên: 【Ký chủ, cô nhớ lúc Tần Trân m.a.n.g t.h.a.i đặc biệt chuyện thẹn thùng, nhưng Vương Vũ sợ đau cô nên nhất quyết chịu, tức c.h.ế.t ?】 Tô Linh Vũ: 【... Nhớ.】 Hệ thống : 【Ta đột nhiên cảm thấy, cô vẫn là đừng chọc tức Hoắc Diễm thì hơn. Chỉ cần cô thể vui vẻ hạnh phúc thì nhiệm vụ gì đó cũng quan trọng mà.】 Tô Linh Vũ ngạc nhiên, đây là đầu tiên hệ thống nhiệm vụ quan trọng đấy.

 

Nghĩ một lát, Tô Linh Vũ đến bên giường xuống, vẫy vẫy tay với Hoắc Diễm, đợi xuống cạnh giường xong, cô tự nhiên gác bắp chân lên đầu gối , hiệu cho bắt đầu xoa bóp. Cô kinh nghiệm, nhưng xem tiểu thuyết và phim truyền hình thì thấy phụ nữ khi m.a.n.g t.h.a.i chân sẽ phù nề, những ông chồng lương tâm sẽ giúp bóp chân, cô cũng . Hoắc Diễm: "..." Cười khẽ một tiếng, thong thả nắm lấy cổ chân thon thả xinh của cô.

 

Tô Linh Vũ tiếp tục trò chuyện với hệ thống: 【Tiểu Thống Tử, lúc ngươi rơi xuống nước là ứng t.ử kiếp đúng ?】 Hệ thống : 【Cũng hẳn, chỉ là đoán thôi, vì nhiệm vụ của chúng vẫn đang tiến hành, hiển thị thành mà.】 Tô Linh Vũ hỏi: 【Vậy bây giờ ngươi thể tra mốc thời gian t.ử kiếp của ? Nếu tra thì chứng minh vượt kiếp thành công ?】 Hệ thống phát hai tiếng "tít tít", một giây kinh hỷ hét lên: 【Ký chủ, thật sự là tra nữa !】 【Chẳng lẽ t.ử kiếp thật sự biến mất ? Vậy thì quá !】 【 mà, tại nhiệm vụ của chúng vẫn hiển thị thành nhỉ? Chẳng lẽ là vì đăng ký thế giới nhiệm vụ thành "thế giới vấn đề" ?】 【Ưm... thật sự là khả năng!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-293.html.]

 

Tô Linh Vũ hỏi: 【Ngươi hỏi Chủ não một chút ?】 Hệ thống điên cuồng tán đồng: 【Ừm ừm! Ký chủ đừng lo lắng, cô cứ theo kế hoạch của . T.ử kiếp qua , cô thể yên tâm ở thế giới , yên tâm sinh em bé !】 【Bây giờ hỏi Chủ não ngay đây, xem Chủ não khi nào thì đổi trạng thái nhiệm vụ cho chúng ! Dù cũng còn mấy chục năm nữa, kiểu gì Chủ não cũng sẽ xử lý xong chuyện thôi!】 Ánh mắt Tô Linh Vũ rạng rỡ nụ , đáp một tiếng: 【Ừm.】

 

Chỉ trong tích tắc, nụ biến mất nơi đáy mắt. Trước cô sợ vượt qua t.ử kiếp, cho nên suy nghĩ đến chuyện sinh con, để hệ thống đổi t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho . Bây giờ âm sai dương thác, Cố Yến Ảnh cô ứng kiếp, cô mang thai... Cô đang lúc tâm trạng thấp thỏm, liền thấy giọng sữa oanh oanh liệt liệt của hệ thống vang lên: 【Ký chủ, phát hiện một chuyện lớn!】 Tô Linh Vũ hỏi: 【Chuyện gì?】 Hệ thống nhanh, lạch bạch : 【Cố Yến Ảnh còn sống! Anh đang ở xe lửa, từ Phúc Nam trở về kinh thành!】

 

Tô Linh Vũ lập tức trừng lớn đôi mắt hạnh, kinh hô thành tiếng: "Cái gì?!" Hoắc Diễm ngước mắt cô: "Cái gì?" Đối diện với đôi mắt trầm tĩnh của Hoắc Diễm, Tô Linh Vũ ngẩn một lúc, vành mắt ửng đỏ nhưng thành tiếng. Nén sự kích động trong lòng, cô nũng nịu đá đá , chỉ huy: "Cái gì mà cái gì chứ? Tiếp tục xoa bóp !"

 

Sau đó, đợi Hoắc Diễm phản ứng, cô tiếp tục gõ hệ thống trong lòng: 【Tình hình Cố Yến Ảnh thế nào , thiếu tay thiếu chân gì chứ?】 Hệ thống : 【Không mà, chỉ là cứ như biến thành một khác , khí chất khác hẳn so với lúc luôn.】 Tô Linh Vũ tò mò: 【Khí chất?】 Hệ thống "ừm ừm" hai tiếng: 【Dù sáng sớm ngày sẽ về đến kinh thành, nếu cô tò mò thì cứ gặp trực tiếp .】 【Ồ, đúng , con các cô coi trọng nhất là ơn cứu mạng, Cố Yến Ảnh trở về, các cô chắc chắn đến cửa cảm ơn , lúc đó sẽ gặp thôi!】 Tô Linh Vũ : 【Phải.】 Hệ thống nhỏ giọng lầm bầm một câu: 【Chỉ là cứ thấy như đang , đột nhiên mất tích, đột nhiên xuất hiện, lạ thật đấy.】

 

Tô Linh Vũ chỉ thôi. Nụ mặt căn bản giấu . Biết Cố Yến Ảnh còn sống, thậm chí bình an trở về, sự tội trong lòng cô cuối cùng cũng thể buông xuống, cảm giác như Tôn Ngộ Không đè năm trăm năm một sớm thoát , vui vẻ. Cô trò chuyện xong với hệ thống, cũng để Hoắc Diễm xoa bóp nữa, vui vẻ nhào tới ôm chầm lấy cổ : "Hoắc Tiểu Diễm, em thật sự vui quá mất!" Cụ thể tại vui, tạm thời cô thể , nhưng cô chỉ nũng với thôi.

 

Hoắc Diễm nguyên nhân cô vui mừng, sợ cô ngã xuống giường nên vội vàng đưa tay nắm lấy eo cô, ôm cô thật chắc, khóe môi hiện lên một nụ , dịu dàng hôn lên đỉnh đầu cô. Hệ thống đúng, ơn cứu mạng thì đến cửa cảm ơn. Cảm ơn về vật chất thì đến, ít nhất những kẻ năm xưa hãm hại Tô Linh Vũ, liên lụy đến Cố Yến Ảnh nhất định đào ! Bắt chúng trả giá! ...

 

 

Loading...