Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 247

Cập nhật lúc: 2026-01-14 14:09:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7pmxEM7VQU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Vũ đầu một cái, hì hì : "Hôm nay Đoàn trưởng bận họp ở sư bộ, kịp qua đón, về nhà là cô gặp ngay thôi, chắc chắn cũng đang nhớ cô lắm đấy."

 

"..." Tô Linh Vũ thèm để ý đến , với Tần Trân sẵn ở ghế phụ, "Đánh chồng cô một cái , bảo bớt lời !"

 

"Được thôi, ha ha!" Tần Trân vui vẻ gật đầu.

 

Cô và Vương Vũ thời gian đăng ký kết hôn và tổ chức tiệc , lúc cô chính là bà quản gia danh chính ngôn thuận của , thò tay véo eo Vương Vũ một cái, Vương Vũ lập tức im re.

 

Tô Linh Vũ "mượn d.a.o g.i.ế.c " thành công, nhịn thành tiếng.

 

Trong lòng cô vẫn canh cánh chuyện Chu Uyển Nhu, định bụng lát nữa về nhà sẽ chuyện với Hoắc Diễm một chút, dần dần chìm đắm suy nghĩ của riêng , thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với hệ thống.

 

Tần Trân và Vương Vũ , ăn ý giữ im lặng.

 

Về đến nhà, Tô Linh Vũ bước cửa hỏi thím Trương: "Thím Trương, Hoắc Diễm về ạ?"

 

Thím Trương : "Về ạ, về cô hai phút thôi, chắc là lên lầu ."

 

"Dạ ."

 

Tô Linh Vũ nhanh chân lên lầu, tìm thấy Hoắc Diễm trong phòng ngủ, nghĩ ngợi một lát cô tìm ở phòng sách nhỏ cuối hành lang tầng hai, kết quả cũng ở đó.

 

Đi nhỉ?

 

Cô đang định rời khỏi phòng sách nhỏ, bỗng nhiên tầm mắt thu hút bởi cuốn sổ vẽ đang mở bàn việc.

 

Trên cuốn sổ vẽ mở sẵn là một bức ký họa bằng b.út bi đơn giản, trong tranh là cô.

 

Cô trong tranh đang ngủ yên tĩnh giường, một lọn tóc rối vương nơi khóe môi, nghiêng, vai và eo phác họa nên những đường cong tuyệt mỹ, khiến nảy sinh những tưởng tượng xa xôi.

 

Trên bệ cửa sổ phía cô, một chậu hoa thược d.ư.ợ.c đang nở rộ, cành lá thanh mảnh, nở một cách phóng khoáng kiêng dè.

 

"Đây là khi nào ?" Tô Linh Vũ khẽ thì thầm, "Quả nhiên là thích hoa thược d.ư.ợ.c thật..."

 

Đột nhiên, tầm mắt cô thu hút bởi một mảng màu đỏ kẹp một xấp sách.

 

Cô rung động trong lòng, tò mò rút mảnh giấy màu đỏ đó , nhưng cẩn thận đụng tách bàn.

 

Tách đổ xuống, nước chảy , nhanh ch.óng loang về phía bức ký họa bàn, cô nhanh tay lẹ mắt cầm cuốn sổ vẽ lên nhưng vẫn ướt một chút.

 

"Cái ..."

 

Hệ thống "cạch cạch" một tiếng, đột ngột lên tiếng: 【Ký chủ, một ý đây.】

 

Tô Linh Vũ tưởng cửa hàng tích điểm đạo cụ gì đó: 【Ừ ừ, !】

 

Hệ thống: 【Cũng , là tuyệt chiêu của cư dân mạng mà thấy mạng ... Có em thì đổ cho em, em thì đổ cho ch.ó, em ch.ó thì bỏ nhà !】

 

【Hoắc Lãng nhà cũng , Hoắc Tương ở nhà mà, đổ lên đầu cô nàng cũng thôi! Cô em gái công cụ!】

 

Vừa tới ngoài cửa phòng sách định gọi chị dâu xuống ăn cơm, Hoắc Tương: "..."

 

Chị dâu chuyện ?

 

Lần cô đập vỡ hạt đào văn vật của cả để ăn mà chỉ mấy roi lông gà, đ.á.n.h nặng hơn đây? Oa oa oa!

 

Hoắc Tương lòng buồn rười rượi, oán hận Tô Linh Vũ.

 

Tô Linh Vũ đầu , vẻ mặt ngạc nhiên: "Hoắc Tương, em thế?"

 

"... Mẹ bảo em lên gọi chị và cả xuống ăn cơm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-247.html.]

 

Tô Linh Vũ càng lạ hơn: "Ăn cơm thì ăn cơm, em vẻ mặt đó? Bữa tối món hợp khẩu vị ?"

 

Hoắc Tương: "..."

 

, món măng xào thịt (đòn roi), cô thích ăn, hức!

 

Tô Linh Vũ về phía tờ giấy chứng nhận màu đỏ tươi rút : Quả nhiên là giấy chứng nhận quyên góp mà Hoắc Diễm dùng danh nghĩa của cô để . Lát nữa chuyện Chu Uyển Nhu với Hoắc Diễm, nhân tiện hỏi luôn chuyện quyên góp .

 

đầu hỏi Hoắc Tương: "Anh em ? Thím Trương bảo về nhà thấy ?"

 

Chương 195 Tạ tội, 【Kiểu mặc quần áo !】

 

Nghe Tô Linh Vũ hỏi chuyện , Hoắc Tương đến mức thấy mặt trời , giơ tay chỉ ngoài cửa sổ: "Chị dâu tự xem , cả đang ở sân kìa!"

 

Dưới sân?

 

Tô Linh Vũ tới cửa sổ phòng sách xuống, quả nhiên Hoắc Diễm đang tập xà đơn ở sân.

 

Hai tay nắm c.h.ặ.t thanh xà dùng sức một cái, cả bật lên.

 

Gương mặt nghiêm nghị, những giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống từ mái tóc rậm rạp, chiếc áo may ô trắng mồ hôi ướt một mảng lớn.

 

Nhận ánh mắt của cô, cảnh giác ngước mắt lên, thấy là cô dường như chút ngại ngùng, tập nữa mà nhảy phóc xuống đất một cách dũng mãnh.

 

Tô Linh Vũ tò mò hỏi Hoắc Tương: "Anh trai em luyện tập ở đơn vị đủ mà về nhà còn tiếp tục?"

 

Hoắc Tương hì hì , dìm hàng trai thương tiếc: "Ai mà , chừng là giữ vóc dáng để chị dâu càng thích hơn chăng?"

 

Tô Linh Vũ lườm cô nàng một cái: "Học sinh cấp ba mà chuyện thích thích gì ở đây, xuống ăn cơm , gọi cả em nữa."

 

Đi trở bàn việc của Hoắc Diễm, cô lau vết nước thấm cuốn sổ vẽ, cũng may thấm nhiều, hỏng bức tranh.

 

Lật phía vài trang, trong sổ là tranh vẽ cô.

 

Có cô mặc sườn xám, cũng cô mặc áo khoác trắng bác sĩ... Mỗi một hình ảnh của cô đều sống động và tươi tắn, cũng thể thấy tình cảm mà vẽ đặt đó.

 

Tô Linh Vũ mím môi , kẹp tờ giấy chứng nhận quyên góp cuốn sổ vẽ cất , cầm hai thứ định về phòng ngủ .

 

với Hoắc Tương: "Em xuống lầu , chị xuống ngay đây."

 

"Dạ ." Hoắc Tương hí hửng.

 

Chị dâu bắt cô đổ vỏ, là hôm nay miễn đòn roi lông gà !

 

Tô Linh Vũ khỏi phòng ngủ thấy tiếng bước chân quen thuộc.

 

Mùi nam tính vạm vỡ mang theo sự huyên náo của mùa hè ập tới, nóng bừng bừng như một đống lửa trại.

 

Tô Linh Vũ ngước mắt , quả nhiên là Hoắc Diễm.

 

Anh đẫm mồ hôi, mỉm cô, đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh trở nên sáng rực rỡ hơn bao giờ hết.

 

"Về phòng tắm rửa?" Tô Linh Vũ hỏi.

 

"Ừm, kẻo em khó chịu." Đáp một tiếng, Hoắc Diễm định bước , đột nhiên bàn tay to ôm lấy eo Tô Linh Vũ, tranh thủ lúc xung quanh ai hôn mạnh lên môi cô một cái.

 

Tô Linh Vũ: "..."

 

Người thật sự là càng ngày càng "năng động" .

 

 

Loading...