"Cái gì cơ?" Hoắc Diễm hỏi.
"Không gì hết!" Tô Linh Vũ nhanh ch.óng đáp lời, nhảy phóc lên giường, kéo chăn trùm kín , bắt đầu giả vờ đà điểu.
Hoắc Diễm phản ứng , cúi mâu xuống, vành tai vốn nóng bừng càng đỏ rực hơn, nghĩ đến những lời cô , lập tức dùng cái chậu che sự bất thường của cơ thể, đến tủ quần áo lấy một chiếc quần lót sạch.
Lần , là Tô Linh Vũ ở giường đợi Hoắc Diễm.
Đợi một hồi lâu vẫn thấy , trong đầu cô nghĩ là đang tự giải quyết trong nhà vệ sinh, nhưng thời gian thực sự quá lâu, đợi mười lăm hai mươi phút vẫn , cô liền dậy về phía nhà vệ sinh.
Chầm chậm tiến gần, bên trong nhà vệ sinh đóng kín cũng động tĩnh gì, những tiếng "hừ hừ" "thở dốc" như trong truyền thuyết, cô mới yên tâm dạn dĩ gõ cửa.
"Hoắc Diễm, lâu thế?" Cô hỏi.
Rất nhanh, bên trong truyền đến giọng bất lực của đàn ông: "... Phải đợi thêm một lát nữa nó mới xuống ."
"..." Tô Linh Vũ lập tức mở cửa, đàn ông từ xuống chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, đờ trong nhà vệ sinh mà chẳng gì, vết thương bắt đầu rỉ m.á.u, cô thẹn giận hỏi, "Anh thấy lạnh ?"
"Không cô sợ."
"Đã sợ đấy!" Tô Linh Vũ dám chỗ đó của , nũng nịu mắng hung dữ, "Anh, mau đây , bôi t.h.u.ố.c băng bó ! Vạn nhất cảm lạnh, sẽ chăm sóc ."
"... Được." Hoắc Diễm cúi đầu sờ sờ mũi, ngoan ngoãn theo.
Hai xuống giường.
Tô Linh Vũ cố gắng để phớt lờ sự đổi cơ thể đàn ông, tâm ý tập trung việc bôi t.h.u.ố.c và băng bó.
Khó khăn lắm mới xong xuôi, cô chẳng buồn quản gì nữa, khi thu dọn hộp t.h.u.ố.c xong liền chui tọt trong chăn, trùm kín cả đầu, giọng nghẹn ngào từ chăn truyền : "Thuốc cũng xong , nếu ... thì tự nhà vệ sinh mà giải quyết."
Hoắc Diễm .
Anh tắt đèn lên giường, khom ôm cô lòng, kéo chiếc chăn đang trùm đầu cô xuống để cô hít thở khí trong lành, cũng chú ý để va cô.
"Anh ?" Tô Linh Vũ khẽ đầu hỏi, vô cùng nghi hoặc.
Hoắc Diễm : "Không ."
"Anh khó chịu ?"
Hơi thở Hoắc Diễm nặng nề trong chốc lát, giữa việc thật khả năng cô nổi giận và việc dối để lừa gạt, chọn cách thú nhận vòng vo: " thể nhịn."
Vì thể nhịn, Tô Linh Vũ cũng quản nữa.
Chính đầu óc cô cũng đang rối bời.
Lúc thì nhớ những đêm cô đơn khó ngủ mười mấy ngày qua, lúc thì nhớ vết đao dữ tợn eo Hoắc Diễm, lúc thấy đột nhiên thật là kỳ quặc.
Nghĩ bây giờ, cô cũng tại ... Chẳng lẽ đúng như lời Hoắc Diễm , là xót ?
Tô Linh Vũ chợt trợn to đôi mắt hạnh.
Sau khi ý nghĩ hiện lên trong đầu, nó giống như một cuộn len rối rắm khổng lồ gỡ , cô bỗng nhiên thấu tâm ý thực sự của từ trong đống hỗn độn, thứ đều câu trả lời.
Cô bao giờ ngốc, chỉ là kinh nghiệm yêu đương, bao giờ nghĩ về khía cạnh đó mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-185.html.]
Hóa từ lúc nào , khi chính cô còn phát hiện , cô nảy sinh tình cảm với đàn ông lưng ? Cô thích Hoắc Diễm ?
Cũng đúng, nếu là thích, cô thể để hôn, còn dung túng cho thế thế nọ với ?
Tay ôm n.g.ự.c, Tô Linh Vũ đỏ mặt trong đêm tối.
Vào mùa thu lâu, hình rắn chắc, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của đàn ông những ghét, ngược còn khiến cảm thấy ấm áp thoải mái.
Cái chăn một ngủ ấm, ở đây, thật dễ dàng.
Quay tựa lòng Hoắc Diễm, cô dụi đầu n.g.ự.c , áp tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c , thỉnh thoảng cảm nhận nhịp tim của , đồng thời hỏi hệ thống trong lòng:
【Tiểu Thống Tử... Nếu nhường Hoắc Diễm cho khác, nhiệm vụ sẽ thành ?】
Chương 144 Một quả dưa lớn!
Tô Linh Vũ hai khía cạnh cần cân nhắc:
Thứ nhất, cô Hoắc Diễm.
Thứ hai, cô cũng thành nhiệm vụ.
nếu hai mục tiêu xung đột với , cô chọn lựa thế nào, vì cô cần hệ thống cho một câu trả lời, giúp cô nghĩ cách.
Điều cô nhận là, khi câu hỏi của cô thốt , phản ứng nhanh nhất là hệ thống, mà chính là Hoắc Diễm đang ôm cô trong lòng.
Trong nháy mắt, nhịp tim của Hoắc Diễm như ngừng trệ, sự chú ý tập trung cao độ.
Giọng sữa của hệ thống vang lên, nghi hoặc hỏi: 【Ký chủ, cô thích Hoắc Diễm ?】
Tô Linh Vũ hít sâu một , thẳng thắn khẳng định: 【Ừm... thích , cho nên thỏa mãn với việc chỉ sở hữu vài năm, cả đời của !】
【 cũng cùng ngươi thành nhiệm vụ, thuận lợi nhận phần thưởng, một cơ thể khỏe mạnh, giường thực vật cả đời.】
【Tiểu Thống Tử, thể giúp nghĩ cách ?】
Lòng Hoắc Diễm đầu tiên là xao động, xúc động đến mức cổ họng thắt .
ngay đó, mím c.h.ặ.t bờ môi mỏng, tay lớn xót xa xoa lên bờ vai yếu ớt của Tô Linh Vũ, hận thể đem xương m.á.u của cho cô, vì cô mà che chắn tai ương hoạn nạn.
Anh mới , cô đến thế giới nhiệm vụ là để cứu chính !
Hệ thống chút do dự, giọng sữa nghiêm túc : 【Được thôi, ký chủ! Để tra một chút , cô đợi nhé!】
Tô Linh Vũ: 【Ừm.】
Hệ thống "tít tít" hai tiếng, một phút , giọng kinh ngạc của nó vang lên: 【Oa, ký chủ, tra thử một cái, thế mà ăn một quả dưa lớn!】
【Trước đây chẳng luôn khinh bỉ Hoắc Diễm cứ hở là hôn cô, như kiểu tám đời chạm đàn bà ? Không ngờ, đúng là thế thật!】
Tô Linh Vũ ngạc nhiên: 【Cái gì?】
Hoắc Diễm: "...?"
Hệ thống nỗi đau của khác: 【Ha ha, trong cốt truyện gốc, tuyến hôn nhân của Hoắc Diễm căn bản chỉ là hữu danh vô thực! Cái gì mà DINK ( con cái), chỉ là cho thôi, đến c.h.ế.t vẫn là một lão trai tân, chỉ là một nhân vật nền!】