Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:17:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai khỏi nhà hàng, lúc bên ngoài trời tối.

 

Tô Linh Vũ Hoắc Diễm dễ đỏ mặt, cổ hủ vô cùng, liền dẫn con hẻm bên cạnh.

 

Đi đến chỗ ánh sáng mờ ảo, thấy xung quanh ai, cô mới tay kéo chiếc áo khoác quân phục : "Cho xem nào."

 

Hoắc Diễm bắt lấy cổ tay cô, giọng chút bất lực: "Xem gì cơ?"

 

"... Anh xem?" Tô Linh Vũ hỏi vặn , bực dùng sức giãy cổ tay , "Anh buông tay , chỉ xem một chút, sờ thử xem vết thương của thế nào thôi."

 

"Đừng xem, về nhà cho cô xem." Hoắc Diễm cúi đầu , "Ở đây cũng rõ."

 

"Vậy..."

 

Tô Linh Vũ mới thốt một chữ, cơ thể đàn ông ôm eo xoay một vòng.

 

Một tay ôm lấy lưng cô, để cô tựa bức tường gạch lạnh lẽo bẩn quần áo, một tay nâng mặt cô lên, cúi đầu ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô một cách chuẩn xác, nụ hôn sâu mãnh liệt.

 

Tô Linh Vũ khẽ thở dốc, đưa tay túm lấy vạt áo .

 

Tuy nhiên, đây mới chỉ là bắt đầu.

 

Đột nhiên từ phía xa truyền đến một giọng thanh lãnh quen thuộc, khiến động tác của họ khựng ngay lập tức.

 

Giọng của đàn ông trẻ tuổi lạnh nhạt, nghiêm túc : "Xin , trong lòng thích , cho nên thể chấp nhận cô."

 

Chương 142 Đang yên đang lành ?

 

Tô Linh Vũ còn kịp phản ứng thì thấy Hạ Mai mặt tròn trịa đang che một bên mặt chạy ngoài, bước chân vội vã.

 

Va cô và Hoắc Diễm, vẻ mặt Hạ Mai cũng ngạc nhiên, cúi đầu, chạy càng nhanh hơn.

 

Lại qua vài giây, Cố Yến Ảnh từ sâu trong hẻm bước .

 

Khi ngang qua hai , đôi mắt đào hoa đen lánh thanh lãnh của sang, trong mắt bao nhiêu ngạc nhiên, thậm chí còn vài phần thâm ý hờ hững.

 

Tô Linh Vũ thậm chí còn nghi ngờ, liệu thấy cô và Hoắc Diễm hôn ...

 

May mắn , chỉ một cái liếc thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước về phía .

 

Tô Linh Vũ mất tự nhiên mân mê vành tai, tò mò hỏi Hoắc Diễm: "Anh Cố Yến Ảnh thích ai ?"

 

Hoắc Diễm nghiến răng: "Làm ?"

 

"Anh với chẳng thành bạn ở thôn Tiểu Nham ? thấy hôm nay hai cũng khá ăn ý đấy."

 

Hoắc Diễm chuyện, xác định xung quanh thực sự ai, cúi đầu chặn lấy môi cô.

 

...

 

Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm nhà hàng, bữa tiệc đến hồi kết.

 

Nhận thấy cô trở về, Tần Trân che miệng trộm.

 

Tô Linh Vũ bực bội lườm cô một cái: "Cười cái gì?"

 

Tần Trân chỉ chỉ môi cô.

 

Ngón tay Tô Linh Vũ chạm lên bờ môi ướt át đỏ mọng, vẫn còn đau nhói.

 

Nghĩ đến sự mãnh liệt khi môi răng quấn quýt của đàn ông, nụ hôn nồng cháy khiến cô suýt nữa thở nổi , đôi mắt hạnh của cô khẽ nheo , mượn sự che chắn của khăn trải bàn, đ.á.n.h đùi đàn ông một cái.

 

Hơi thở Hoắc Diễm trầm xuống, yết hầu lăn động, nắm lấy tay cô, nhưng bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t đặt đầu gối, kiềm chế động tác gì.

 

Lại qua mười mấy phút, đều ăn xong, chuẩn giải tán.

 

Tô Linh Vũ tặng quà cho Tưởng Ngọc Phượng, vì nhớ đến vết thương Hoắc Diễm nên nhanh ch.óng cáo từ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-183.html.]

 

Trời muộn, cô gọi Tần Trân, bảo cô cùng xe của .

 

Tần Trân hóm hỉnh hỏi: "Nếu bóng đèn, liệu đoàn trưởng Hoắc c.h.é.m một đao ?"

 

Tô Linh Vũ mỉm với cô : "Vậy cô sợ c.h.é.m ?"

 

Tần Trân: "..."

 

Cuối cùng, cô vẫn Tô Linh Vũ đẩy lên ghế xe Jeep, nhưng nụ nháy mắt hiệu của cô khiến Tô Linh Vũ chỉ đ.á.n.h cho một trận.

 

Còn Hoắc Diễm, vẫn ngoan ngoãn ghế .

 

Lên xe, Tô Linh Vũ liền gõ hệ thống trong lòng: 【Tiểu Thống Tử, đối tượng của Tần Trân là ai, ngươi tra ?】

 

Hệ thống phấn khích: 【Ký chủ, cô trả thù Tần Trân, phá hoại nhân duyên của cô , để cô c.ắ.n góc chăn lóc ?】

 

Tô Linh Vũ: 【... Không, mau ch.óng đối tượng để ngày ngày trêu chọc cô thôi.】

 

Hệ thống hưởng ứng: 【Hay quá!】

 

Nó "tít tít" hai tiếng, nhanh ch.óng : 【Ký chủ, nhân duyên của Tần Trân ở tận chân trời mà gần ngay mắt!】

 

Tô Linh Vũ ngạc nhiên: 【Là ai?】

 

Hệ thống : 【Là Vương Vũ đó!】

 

Giây , Tô Linh Vũ còn cảm thấy thể tin nổi, giây , cô càng nghĩ càng thấy khả quan.

 

Hai trông giống một đôi thật, đều chút m.á.u tấu hài.

 

Nghe thấy tiếng lòng, tim Tần Trân đập nhanh hơn, trong đầu theo bản năng hiện lên một gương mặt dung mạo quá xuất chúng nhưng luôn mang nụ sảng khoái... Gần đây cô luôn nhờ xe của Tô Linh Vũ, hầu như ngày nào cũng gặp ...

 

Vương Vũ cũng ý với cô ? Sau thực sự sẽ là đối tượng của cô ?

 

còn kịp định thần, Tô Linh Vũ kéo tấm ngăn , gọi một tiếng: "Vương Vũ."

 

Vương Vũ khẽ nghiêng đầu: "Phu nhân, chuyện gì ?"

 

Tô Linh Vũ mỉm , thong thả hỏi: "Anh thấy Tần Trân thế nào, sẵn lòng hẹn hò với cô ? Cô thích đấy."

 

Tần Trân lập tức thốt lên một tiếng kinh ngạc: "Đại tiểu thư!"

 

"A, a... cái gì?" Vương Vũ như miếng bánh từ trời rơi xuống trúng đầu, vui mừng phấn khích đến mức đầu óc trống rỗng.

 

Anh may mắn vẫn còn nhớ đang lái xe.

 

Đầu tiên cho xe tấp lề đường, dừng vững vàng, mới đầu hàng ghế .

 

Cũng dám thẳng Tần Trân, lắp bắp hồi lâu, đỏ mặt nghẹn một câu: " , sẵn lòng! cũng nhắm trúng cô , chỉ là ngại dám mở lời thôi!"

 

Tô Linh Vũ "phụt" một tiếng thành tiếng.

 

Sẵn lòng cái gì chứ?! Tần Trân che mặt vùi đầu đầu gối, thẹn thùng đến mức .

 

Hoắc Diễm ở ghế phụ, khóe môi mỏng cũng hiện lên ý .

 

...

 

Về đến nhà, trời khuya, trong nhà đều ngủ.

 

Tô Linh Vũ và Hoắc Diễm nhẹ bước lên lầu, phòng ngủ, cô kéo chiếc áo khoác quân phục .

 

"Cho xem nào."

 

Lần Hoắc Diễm ngăn cản, chỉ dang tay , bất lực mặc cô hành động.

 

 

Loading...