"Hoắc Kiến Quốc, chuyện !"
Hoắc Kiến Quốc vẻ mặt đầy chính khí : "Mắng mắng mắng, bà đừng tự tức giận là !"
Trần Ngọc Hương hừ một tiếng, cuối cùng cũng thực sự giận lây sang ông.
Hoắc Kiến Quốc đeo kính , tiếp tục báo, trong lòng đắc ý thầm: Chiêu lấy lui tiến vẫn khá , dạy cho con trai, kiểu gì cũng bớt mắng đôi chút.
Lúc , Tô Linh Vũ đang giường còn cảm giác buồn ngủ, bởi vì giọng sữa phấn khích của hệ thống đang hét lên: 【Ký chủ! Điểm công đức của chúng về tài khoản !】
Mắt hạnh Tô Linh Vũ sáng lên: 【Có bao nhiêu?】
Hệ thống trả lời: 【Cứu Trần Linh Linh, thưởng 1 điểm công đức. Cứu những dân làng thiệt mạng trong t.h.ả.m họa sạt lở bùn đất, thưởng 98 điểm công đức. Ơ? Thế mà còn cứu những vô tội tổ chức Vô Lượng hãm hại, thưởng 10 điểm công đức nữa?】
Tô Linh Vũ cũng thắc mắc: 【 là kịp tố giác, là do Hoắc Diễm tự phát hiện ? Lẽ nào vì mới núi, từ đó phát hiện trong núi căn cứ bí mật, cho nên mới thưởng điểm công đức cho ?】
Hệ thống : 【Có lẽ ạ.】
Tô Linh Vũ: 【Kệ , dù thưởng vẫn hơn là . Tiểu Thống Tử, điểm công đức của đủ , thể bắt đầu tẩy tủy phạt cốt thứ nhất ?】
Tiếng lòng của Tô Linh Vũ đầy vẻ mong đợi.
Chương 138 Sao vẫn ngủ? Đang đợi ?
【Được nha, ký chủ.】
【Cô bắt đầu ngay bây giờ ?】
Tô Linh Vũ chút do dự: 【Bắt đầu.】
Mặc dù cơ thể hiện tại của cô là do hệ thống lấy dữ liệu cơ thể cô khuôn mẫu, chép một đối một, loại bỏ các bệnh bẩm sinh để tái tạo, nhưng hiệu quả của tẩy tủy phạt cốt cũng thể phản hồi lên cơ thể ban đầu của cô.
Cô chẳng gì luyến tiếc cả, dùng sớm sướng sớm.
Hệ thống "tít tít" hai tiếng, giọng sữa vang lên: 【Mời ký chủ chuẩn sẵn sàng, tẩy tủy phạt cốt sẽ bắt đầu 3 giây đếm ngược, thời gian kéo dài 10 phút! Lần tiêu tốn 100 điểm công đức, còn dư 15 điểm công đức.】
Tô Linh Vũ nhắm mắt .
Ba giây chuẩn nhanh ch.óng trôi qua, nhưng nỗi đau như dự đoán hề ập đến.
Mười phút , Tô Linh Vũ mở mắt , cảm thấy cơ thể trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, cảm giác sảng khoái giống như lòng sông tắc nghẽn khơi thông, chỉ là đổ một mồ hôi, dính dớp khó chịu.
Tô Linh Vũ kinh ngạc: 【Thế mà đau ?】
Giọng sữa của hệ thống đầy vẻ đắc ý: 【Hệ thống sản xuất, tất cả đều là hàng cực phẩm!】
Tô Linh Vũ bật "phì" một cái.
Cô dậy tắm một cái, rửa sạch mồ hôi .
Trong gương, cô môi hồng răng trắng, đôi mắt hạnh phân minh rõ ràng, tuy mặt một tia mệt mỏi nhưng làn da trắng trẻo mịn màng như trứng gà bóc, so với còn thanh tú tinh tế hơn.
Rất .
Tuy nhiên điều cho cơn cảm lạnh của cô thuyên giảm, cô lên giường, sự mệt mỏi của cơ thể khiến cô nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Buổi tối, lo lắng cô ngủ , Hoắc Tương ôm gối sang là ngủ cùng cô, còn bảo là do Hoắc Diễm dặn dò, cô từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-178.html.]
Một giường ôm gối ngủ, Tô Linh Vũ nhớ tới một đàn ông cao lớn vạm vỡ nào đó, nhớ tới cánh tay săn chắc của vắt ngang qua eo , bàn tay lớn vỗ nhẹ lưng cô từng nhịp một để dỗ cô ngủ...
Không nhịn , cô dùng lực đ.ấ.m cái gối đang ôm trong lòng.
【Cái đồ tồi Hoắc Diễm đó, dặn dò bao nhiêu chuyện cho những xung quanh , thế mà thể với lấy thêm hai câu ? Nói một tiếng thực hiện nhiệm vụ là mất hút luôn.】
【Anh mọc cái miệng đó để gì ?】
Hệ thống hừ hừ, giọng mỉa mai: 【Anh dùng miệng để chuyện với khác, còn với cô là dùng để hôn đấy ạ. Chỉ riêng hôn môi cô thôi đủ dùng , lấy chỗ mà nhớ để thêm vài câu nữa chứ?】
Tô Linh Vũ: 【...】
...
Tô Linh Vũ bệnh một là kéo dài cả tuần lễ.
Trong thời gian , Hoắc Diễm vẫn luôn về nhà, cũng lấy một cuộc điện thoại gọi về.
Con khi bệnh sẽ trở nên yếu đuối, Tô Linh Vũ càng trở nên nũng nịu hơn.
Muốn bưng rót nước, bộ bế... khi cô theo bản năng gọi "Hoắc Diễm", căn phòng trống ai đáp , cảm giác hụt hẫng kéo theo là sự tủi sắp nhấn chìm cô.
Đặc biệt là ban đêm, khi đêm khuya tĩnh lặng, việc giấc ngủ cũng trở nên khó khăn.
Rõ ràng cô như , dù sợ ma nhưng ôm một cái gối ngủ cũng thể ngủ yên tâm.
Cô bắt đầu cảm thấy bản như là đúng, đúng.
Mà tất cả những tội đều là do Hoắc Diễm, đợi về nhà, cô nhất định dạy dỗ một trận thật trò!
Ngày thứ mười Hoắc Diễm thực hiện nhiệm vụ.
Tô Linh Vũ tan về nhà, phát hiện khí trong nhà chút nặng nề, mắt của Trần Ngọc Hương và Hoắc Tương đều đỏ hoe, giống như mới xong.
"Có chuyện gì ạ?" Cô hỏi.
"Chị dâu!" Trong mắt Hoắc Tương phủ lên một tầng sương nước, nghẹn ngào , "Quân đội gọi điện tới, cả mất tích !"
"Mất tích?!" Tô Linh Vũ dám tin hỏi vặn .
Trong phút chốc, trái tim như một sợi chỉ mảnh siết c.h.ặ.t, đau đến mức sắc mặt cô trắng bệch.
Trong đầu tràn ngập những từ ngữ như "vì quốc vong ", hễ nghĩ đến việc Hoắc Diễm khả năng sẽ c.h.ế.t, hiểu trong lòng cô hoảng sợ vô cùng.
"Chị dâu, chị chứ?" Hoắc Tương lập tức dậy, lo lắng đỡ Tô Linh Vũ xuống ghế sofa, "Chị đừng hoảng, cả chắc chắn , chị một lát ."
Tô Linh Vũ c.ắ.n môi, cảm thấy chân rủn.
Sau khi xuống sofa, chút chậm trễ, cô liền gọi hệ thống trong lòng: 【Tiểu Thống Tử, cô mau tra xem tung tích của Hoắc Diễm , xem tra .】
【Rõ ràng hôm qua vẫn còn thông tin mà, hôm nay đột nhiên là mất tích ?】
Hệ thống lập tức "tít tít" hai tiếng: 【Được , ký chủ.】
Nhóm Trần Ngọc Hương cũng sốt ruột chờ đợi, chỉ là dám biểu hiện ngoài mặt.
Vài giây , giọng của hệ thống vang lên: 【Ký chủ đừng lo, Hoắc Diễm cả, chỉ là dùng một chiêu che mắt để nhanh ch.óng thoát thôi. Ừm... đại khái là đêm nay sẽ về nhà!】