Cửa xe đóng , vòng eo thon thả của cô bàn tay lớn của đàn ông ôm lấy, cơ thể cao lớn áp về phía cô.
Anh còn kịp hôn xuống, giọng trẻ con của hệ thống đột nhiên vang lên đầy mỉa mai:
【Oa, là nhắm tới chuyện "rung xe" đây mà, hèn gì đồng ý để cô ngủ xe, đúng là chẳng Thống t.ử ngạc nhiên chút nào luôn!】
【Ký chủ, Hoắc Diễm dã tâm lang sói nha, cô mất mặt đây mà!】
Chương 128 Hôn quá cuồng nhiệt
Tô Linh Vũ ngẩn : 【Anh mất mặt thế nào?】
Hệ thống : 【Rất đơn giản thôi! Mọi đều hai ngủ xe, lát nữa thấy chiếc xe rung rinh, ai mà chẳng hai đang gì chứ?】
【Chẳng lẽ tưởng hai đang tập thể d.ụ.c xe ?】
【Chẳng lẽ tưởng là động đất ?】
【Rõ ràng chính là rung xe mà!】
Tô Linh Vũ: 【...】
Cô nhất thời á khẩu trả lời .
Nghĩ thì, lẽ nào thực sự nên ngủ xe mà nên ngủ trong từ đường thì hơn?
Hai tay đẩy lên vòm n.g.ự.c rắn chắc của Hoắc Diễm, Tô Linh Vũ nũng nịu đe dọa: "Động tĩnh nhỏ thôi đấy, nếu đ.á.n.h cho đấy."
Giọng trẻ con của hệ thống tràn đầy kinh ngạc, giống như đầu tiên chứng kiến lòng hiểm ác: 【... Đợi , ký chủ! Đây là vấn đề động tĩnh nhỏ lớn ? Đây là... xẹt xẹt...】
Hoắc Diễm khẽ , cúi đầu hôn lên môi Tô Linh Vũ.
Môi cô vô cùng mềm mại, nếm thử thấy ngọt lịm như đường, thừa nhận rằng dù cho khả năng tự kiềm chế mạnh mẽ đến thì cũng khó tránh khỏi việc chìm đắm và nghiện ngập.
hôn lâu.
Anh âu yếm hôn nhẹ lên tai Tô Linh Vũ, trầm giọng : "Nãy giờ ăn gì, đói ? Anh kiếm cái gì đó cho em ăn."
Vừa khéo lúc , bụng Tô Linh Vũ phát một tiếng "ùng ục", trong khoang xe yên tĩnh rõ mồn một.
Tô Linh Vũ: "..."
Hoắc Diễm trầm thấp, mổ một cái lên môi cô: "Em ở xe đợi , bảo Vương Vũ canh chừng ở đây, bảo vệ em. Anh đồ ăn cho em."
Lúc từ núi xuống, Tưởng Ngọc Phượng bảo bưng cơm nóng canh nóng tới nhưng Tô Linh Vũ ăn miếng nào.
Một mặt là vì tình hình của Trần Linh Linh cần xử lý ngay lập tức nên cô lãng phí thời gian.
Mặt khác... rõ , là tiểu tổ tông thích ăn, cơm canh hợp khẩu vị, mà nên cứ thế mà gồng chịu đựng.
Hoắc Diễm định xuống xe, Tô Linh Vũ nắm lấy áo : "Không thể để ở xe, bảo Vương Vũ kiếm đồ ăn ?"
"Tay nghề của bằng , đồ ăn ngon hơn."
Tô Linh Vũ ngạc nhiên: "Anh cũng đồ ăn ?"
"Hồi nhiệm vụ ở ngoài, nơi hoang dã hẻo lánh thì chỉ thể tự tay thôi, nên một ít đồ ăn. Em đợi đấy, cho em ăn."
Tô Linh Vũ l.i.ế.m l.i.ế.m vành môi, trái tim ham ăn chiến thắng nỗi sợ hãi khi ở một xe, cô gật đầu: "Vậy thôi."
Hoắc Diễm cần thời gian để chuẩn đồ ăn, cô mệt buồn ngủ, định nghiêng xe một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-166.html.]
cô ngờ, Hoắc Diễm vốn đang định xuống xe đột nhiên ánh mắt tối sầm , áp sát về phía cô.
Môi lưỡi quấn quýt.
Anh giữ c.h.ặ.t gáy cô hôn quá mức cuồng nhiệt, tiếng nước "chóp chép" vang vọng trong khoang xe yên tĩnh rõ mồn một, khiến cô đỏ mặt tía tai.
Tô Linh Vũ sắp hôn đến ngất xỉu , cô đỏ mặt giơ tay nắm lấy tai đàn ông vặn nhẹ một cái mới dừng , như nũng mà cọ cọ hõm vai cô, cô ngứa c.h.ế.t .
"Hoắc Diễm!" Cô hổ khẽ gọi.
Nghiêm túc cổ hủ gì chứ, đây chắc là giả vờ thôi đúng ?!
Hoắc Diễm khẽ một tiếng, trán tì trán cô thở dốc sâu, giọng khàn khàn đổ ngược : "Là em quyến rũ ."
Tô Linh Vũ tức c.h.ế.t mất: "Em... em quyến rũ lúc nào chứ?"
Anh hôn hôn cô, ngón tay thô ráp mơn trớn vành môi cô, trầm giọng : "Chỗ nào cũng quyến rũ hết."
Tô Linh Vũ: "..."
Đồ tồi!
Vừa vặn trưởng thôn Lý Trường Xuân dẫn theo vài dân làng đến từ đường đưa đồ, họ mang tới mấy chiếc giường tre, vài bộ chăn đệm, gây tiếng động nhỏ.
Ánh đuốc của dân làng chiếu trong khoang xe, cũng phản chiếu đỏ rực khuôn mặt Tô Linh Vũ.
Cô vô thức co , tim đập thình thịch, cảm giác hổ và kích thích như đang chuyện vụng trộm.
Đợi hết trong từ đường, bàn tay thon thả trắng nõn của cô ấn lên khuôn mặt tuấn cương nghị của đàn ông, đẩy xa một chút, kiêu kỳ : "Anh xuống xe ."
"Em sợ nữa ?"
Tô Linh Vũ: "... Biến ."
Khó khăn lắm mới đuổi gã đàn ông tồi xuống xe, bây giờ cô quả thật còn sợ ở một xe nữa, cô yêu cái sự thanh tịnh !
Trên xe một chiếc khăn tắm nhỏ, còn chiếc áo khoác quân phục mà Hoắc Diễm đặc biệt để , cô xếp hai thứ đó chồng lên đắp lên , cứ thế nhắm mắt ngủ .
Đến khi tỉnh nữa, vẫn là hôn đến tỉnh.
Tô Linh Vũ mơ mơ màng màng mở mắt , cảm thấy bản đang mềm nhũn trong lòng Hoắc Diễm cao lớn vạm vỡ, đầu ngả vòng tay , đặt một tư thế thích hợp để hôn.
Hơi thở nóng rực của phả lên mặt cô, nghiêng đầu mút nhẹ và c.ắ.n môi cô, từng dừng .
Quấn quýt vô cùng.
Thấy cô tỉnh, cuối cùng cũng dừng động tác: "Tỉnh ? Đồ ăn xong hết , xuống ăn một chút nhé?"
Cho nên, cái hôn chính là dịch vụ gọi dậy đúng ?
Tô Linh Vũ chỉ cảm thấy xương cốt sắp rã rời , chuyện, lười biếng phát một tiếng "ừm" từ trong mũi.
bản cô , hai tay vòng qua cổ , cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Anh bế em xuống , ừm... nếu khác thì... ừm... cứ bảo là em cảm, khỏe..."
...
Được Hoắc Diễm bế căn phòng trong từ đường, Tô Linh Vũ mới lúc đang ngủ, bao nhiêu việc.
Trước khi trưởng thôn Lý Trường Xuân mang giường tre và chăn tới, Tưởng Ngọc Phượng và những khác phân chia xong phòng ốc.
Vì sợ giường chiếu và chăn đệm đủ, cũng để đảm bảo an , về cơ bản là nam giới ngủ cùng , nữ giới ngủ cùng để thể hỗ trợ lẫn .