Vợ Yêu Thuần Khiết Có Thể Đọc Tâm, Viên Sĩ Quan Cấm Dục Mặt Đỏ Tai Hồng. - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:50:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40aEfHeRAF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến Hoắc Diễm, Tô Linh Vũ mỉm rạng rỡ: "Anh kết thúc đợt trị liệu cuối cùng tuần , cần tới nữa."

 

Hai ba tháng thời gian trôi qua, Hoắc Diễm khỏi hẳn.

 

Bây giờ chắc đang tăng cường huấn luyện ở đơn vị, bởi vì vốn luôn yêu cầu khắt khe, chỉ với khác mà còn với cả chính .

 

Hai chuyện, chú ý tới bên cửa sổ của một văn phòng nào đó ở tầng một, Cố Yến Ảnh đang lặng lẽ về hướng họ .

 

Mãi đến khi còn thấy nữa mới thu hồi ánh mắt.

 

Anh về phía bàn, thêm nước sạch nghiên mực, tay cầm thỏi mực nhẹ nhàng mài, khi trải giấy tuyên bắt đầu chữ, mỗi một chữ đều là chữ "Tĩnh".

 

Đau lòng cho những gì trải qua, cảm thấy bất bình cho ?

 

Không để vấy bẩn danh tiếng, nên đặc biệt gọi cảnh sát bên cạnh ?

 

Trong đầu nghĩ nhiều, nhiều chuyện.

 

Vào một khoảnh khắc nào đó, Cố Yến Ảnh sực tỉnh, phát hiện từ lúc nào, từng chữ "Tĩnh" cư nhiên biến thành tên của trong lòng.

 

Anh bất lực nhắm mắt , vo tròn tờ giấy tuyên mang đốt sạch.

 

...

 

Một tuần trôi qua trong nháy mắt.

 

Hoạt động khám bệnh miễn phí cuối tuần kiên trì suốt mấy tháng qua hề hủy bỏ vì những cơn mưa thu.

 

Tô Linh Vũ mặc một chiếc áo khoác gió dáng dài màu trắng kem bước xuống lầu, để thuận tiện cho việc , mái tóc dài tết thành b.í.m lỏng lẻo gáy, thanh lệ động lòng .

 

Cô đang định bước khỏi cửa phòng ngủ thì Hoắc Diễm ở phía kéo .

 

Cơ thể xoay theo động tác của , nhẹ nhàng ép cô tường, hai tay ôm lấy eo cô, nụ hôn nồng ấm áp xuống.

 

Nụ hôn kết thúc, quyến luyến bên hõm cổ cô, khiến cô cảm thấy ngứa.

 

"Được !" Đẩy đầy vẻ giận dỗi, Tô Linh Vũ , "Chỉ hôn..."

 

"Hôn bao nhiêu cũng đủ." Đôi mắt phượng của Hoắc Diễm tràn đầy ý , cúi đầu mổ nhẹ lên môi cô một cái, nhịn c.ắ.n nhẹ một miếng.

 

Tô Linh Vũ: "... Anh là ch.ó ?"

 

Khó khăn lắm mới xuống lầu, đôi má đỏ bừng một mảnh, đôi môi cần tô son cũng căng mọng và đẽ.

 

Trần Ngọc Hương mặt mày rạng rỡ vẫy tay gọi cô: "Con ở thôn Tiểu Nham cả ngày, bảo dì Trương chuẩn cho con ít đồ ăn , con nhớ mang theo nhé."

 

Hoắc Tương cũng : "Còn cả ô nữa, dạo mưa lắm, cũng mang theo chị."

 

Tần Trân tới nhà họ Hoắc hội quân thò đầu cửa, : "Dì ơi, hộp đồ ăn dì chuẩn cứ để cháu xách cho, cháu khỏe lắm."

 

Tô Linh Vũ cùng đại quân, mỗi xuất phát đều lái hai chiếc xe. Tần Trân từ khi dọn tới khu đại viện quân đội sống, mỗi khám bệnh miễn phí đều nhờ xe của cô để phụ giúp vài việc lặt vặt.

 

Trần Ngọc Hương : "Được thôi!"

 

Ăn sáng xong, Hoắc Diễm một bước tới đơn vị.

 

Trần Ngọc Hương tiễn Tô Linh Vũ lên xe, dặn dò thêm vài câu: "Lần đơn vị của Hoắc Diễm nhiệm vụ nên cùng con , nhưng bọn Vương Vũ đều ở đó, việc gì con cứ giao cho họ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-yeu-thuan-khiet-co-the-doc-tam-vien-si-quan-cam-duc-mat-do-tai-hong/chuong-158.html.]

"Con với Tần Trân, Uông Y Linh đều là bạn bè, con cùng họ, đừng lẻ loi một ."

 

"Bình an trở về nhé."

 

Mãi đến khi xe xa vẫn còn thấy Trần Ngọc Hương cửa nhà vẫy tay từ xa.

 

Giọng trẻ con của hệ thống thút thít: 【Ký chủ, cô một bà chồng đáng yêu như thật quá. Chỉ Hoắc Diễm là gì, ngày nào cũng chỉ hôn hôn hôn, thật đáng ghét quá !】

 

Tô Linh Vũ đau đầu buồn : 【... Ngươi câm miệng .】

 

Tần Trân che miệng trộm.

 

Một hai tiếng đồng hồ .

 

Hai chiếc xe bên phía Tô Linh Vũ lái tới thôn Tiểu Nham, trưởng thôn và vài dân tươi hớn hở ở đầu thôn đón tiếp.

 

Thế nhưng, đợi thêm hơn hai mươi phút nữa mà chiếc xe buýt của viện vẫn tới.

 

"Có chuyện gì thế nhỉ?" Tần Trân cảm thấy lạ, "Không lẽ nào! Xe của viện thường đến sớm hơn chúng mà, muộn lâu thế?"

 

Trưởng thôn Tiểu Nham cũng đang hỏi: "Bác sĩ ơi, các bác sĩ khác tới nữa ạ?"

 

Tần Trân vội vàng trao đổi với họ.

 

Tô Linh Vũ hỏi hệ thống: 【Tiểu Thống Tử, tra xem xe buýt đang tới , gặp chuyện gì ?】

 

Hệ thống "tít tít" hai tiếng, nhanh ch.óng : 【Ký chủ, xe buýt chặn ở thôn Thanh Thủy ! Dân làng bên đó các đổi địa điểm, tổ chức khám bệnh miễn phí ở thôn họ, nhưng Trần Mãn Thương nhất quyết chịu.】

 

【Hai bên xảy tranh cãi, lúc xô đẩy, đám dân làng đó suýt chút nữa đẩy Trần Mãn Thương ngã xuống đất, may mà Cố Yến Ảnh đỡ kịp.】

 

【Oa! Cái thôn Thanh Thủy đúng là tuyệt phẩm, đúng là một ruộng dưa, dưa gì cũng , kích thích cấm kỵ gì cũng hết, ký chủ cô ăn ?】

 

Chương 122 Miếng dưa kinh hoàng

 

Ăn dưa, Tô Linh Vũ vốn luôn hứng thú.

 

từ chối.

 

Ăn dưa thì lúc nào chẳng , Trần Mãn Thương ngần tuổi đầu còn đẩy, chịu mấy cái?

 

Tuy cô chính thức bái sư nhưng Trần Mãn Thương dạy dỗ cô hề giấu giếm chút nào, coi cô như đồ mà đối đãi, cô cũng kính trọng Trần Mãn Thương.

 

Trong lòng dâng lên một cơn giận dữ, cô dặn dò hệ thống: 【Ngươi tiếp tục theo dõi động tĩnh bên phía xe buýt, tình hình gì lập tức báo cho . Đặc biệt chú ý tới Trần chú, ai tay với ông , lát nữa ngươi chỉ đích danh cho sót một ai.】

 

Hệ thống lập tức nghiêm túc, đáp lời ngay: 【Tuân lệnh, ký chủ!】

 

Tô Linh Vũ đầu Vương Vũ: "Xe buýt lâu tới, hỏng hóc giữa đường , hoặc là thấy biển hiệu khám bệnh miễn phí xe nên ở thôn khác chặn , chúng lái xe xem tình hình thế nào."

 

Vương Vũ gật đầu: "Được!"

 

Anh vẫy tay một cái, bọn Triệu Cường ba lập tức hành động.

 

Trưởng thôn Tiểu Nham là Lý Trường Xuân thấy họ định đầu rời thì vội vàng sốt sắng hét lớn: "Các bác sĩ ơi, các bác sĩ nhất định nhé! Cả làng chúng đều đang đợi đấy!"

 

Tần Trân thắt dây an bình thản vẫy tay với họ: "Yên tâm, yên tâm , chúng nhất định sẽ mà."

 

Không gì khác, chỉ riêng bốn cảnh vệ bên phía Tô Linh Vũ thôi, ai cũng s.ú.n.g cả đấy!

 

 

Loading...