Minh Nam và Minh Bắc lập tức phóng vọt , mỗi đứa ôm một cánh tay của Lý Lão Thái.
Minh Bắc đầu tiên sử dụng kỹ năng nũng nịu, bóp giọng: "Bà nội, bà xem trời bên ngoài chẳng chút nào, âm u như sắp tuyết , con thấy sợ."
Lý Lão Thái cho rùng một cái, suýt chút nữa rơi cả Trăn Trăn.
Bà vẫn còn sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy bảo bối trong lòng, lườm Minh Bắc một cái: "Nói tiếng !"
Minh Bắc lập tức tịt ngòi: "Con ở trong bếp giúp nhóm lửa."
Lý Lão Thái thằng cháu tham ăn cho tức , bà rút tẩu t.h.u.ố.c gõ m.ô.n.g một cái, mắng yêu: "Đi , giúp gọt ít khoai tây , đừng chỉ chực chờ mà ăn."
Trăn Trăn Minh Bắc chỉ cao lớn mà não, nhớ đến gần đây bản cũng chỉ quanh quẩn chuyện ăn uống, khỏi chút lo lắng: sẽ giống Minh Bắc đấy chứ, lớn lên thành một kẻ chỉ ăn thôi .
Sau khi ăn xong món thịt cừu hầm thơm phức, đ.á.n.h chén thêm một bữa sủi cảo nhân thịt cừu bắp cải, ngày cưới của Minh Đông càng lúc càng gần.
Thế nhưng ngày vui càng cận kề, Minh Đông càng thấy thời gian trôi chậm.
Hằng ngày ở nhà chẳng thể nổi chữ nào, cứ rảnh là lẽo đẽo theo Quế Hoa.
Quế Hoa rửa mặt thì bên cạnh đưa xà phòng, Quế Hoa quét nhà thì cầm cái hót rác chạy theo chờ sẵn, Quế Hoa vá áo thì cũng bên cạnh chớp mắt, khiến Quế Hoa ngượng đỏ cả mặt, chẳng việc gì cho hồn.
Điều khiến cả nhà buồn nhất là, Minh Đông bám đuôi Quế Hoa đành, đôi trẻ sắp cưới quấn quýt cũng là chuyện thường tình, nhưng Trăn Trăn – rảnh rỗi nhất nhà – giờ thích nhất là cầm một nắm việt quất khô, gương mặt đầy vẻ tò mò theo lưng Minh Đông và Quế Hoa.
Trăn Trăn nhét một quả việt quất miệng, thích thú quan sát cặp đôi trẻ còn chút ngại ngùng .
Chỉ thấy hai nhân lúc ai chú ý thì trộm một cái, tự cúi đầu như mấy kẻ ngốc, trông khờ đáng yêu.
Thực sự Trăn Trăn ham hóng chuyện, mà là cái mùa đông dài dằng dặc ru rú trong nhà thật sự quá chán .
Trăn Trăn thì xem đến là vui, nhưng Minh Đông thì rầu rĩ hết sức.
Vốn dĩ còn thể tranh thủ lúc vắng mà trộm nắm tay Quế Hoa, mấy câu thì thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-83.html.]
giờ thì , Trăn Trăn cứ bám sát hai như hình với bóng, Minh Đông chỉ cần đưa tay là Quế Hoa đ.á.n.h cho rụt , chỉ buổi chiều khi đương sự ngủ thì hai mới chút thời gian riêng tư.
Cũng may là ngày tháng trong sự mong ngóng của Minh Đông trôi qua nhanh dần.
Thấy chỉ còn vài ngày nữa là đến đám cưới, Minh Đông đưa Quế Hoa lấy giấy đăng ký kết hôn, còn dùng giấy chứng nhận mua thêm một ít kẹo mang về.
Chỉ một điều khiến Trăn Trăn đau lòng, đó là khi Quế Hoa trở về, b.í.m tóc dài đen nhánh của chị biến mất, đó là mái tóc ngắn mái bằng, khiến Trăn Trăn tiếc hùi hụi.
cũng chẳng cách nào, thời chỉ con gái chồng mới tết tóc b.í.m, còn dâu mới về nhà chồng đa phần đều cắt ngắn , ai quy định nhưng dường như thành một thói quen ngầm định.
Ngày cưới của hai định ngày Tết Ông Công Ông Táo.
Những bạn bè nhận tin đều đến từ sớm.
Họ hàng bên ngoại của Vương Tố Phân, mấy đồng nghiệp thiết ở cơ quan của Lý Mộc Võ, và cả những hàng xóm láng giềng gần gũi lấp đầy bốn gian nhà khá rộng của nhà họ Lý.
Minh Nam và Minh Bắc đốt một bánh pháo ở cổng lớn, thế là hôn lễ chính thức bắt đầu.
Minh Đông và Quế Hoa đều mặc áo bông mới may, giữa đám đông mà lộ rõ vẻ e thẹn.
Người chủ trì hôn lễ là cán bộ công đoàn nơi Lý Mộc Võ việc, ông vỗ vỗ tay hiệu cho im lặng, mới dõng dạc : "Chủ tịch Mao dạy chúng : vợ chồng nghĩa vụ thương yêu tôn trọng lẫn , giúp đỡ lẫn , nuôi dưỡng lẫn , hòa thuận đoàn kết, lao động sản xuất, nuôi dạy con cái, cùng phấn đấu vì hạnh phúc gia đình và xây dựng xã hội mới.
Hôm nay chúng vinh dự chứng kiến đồng chí Lý Minh Đông và đồng chí Ngô Quế Hoa cùng tới với vì một mục tiêu cách mạng chung..."
Trăn Trăn sững sờ buổi hôn lễ khác xa với nhận thức của .
Đương sự chỉ thấy Lý Minh Đông và Quế Hoa tay cầm Hồng Bảo Thư, gương mặt đầy chính khí một đoạn ngữ lục của Chủ tịch Mao, đó bái Chủ tịch Mao, mới cúi chào Vương Tố Phân và Lý Mộc Võ.
Kết hôn thời chỉ là một hình thức, những đến dự đám cưới cùng hát hai bài ca cách mạng, thế là hôn lễ kết thúc.
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.