Cuộc đời bao giờ trải qua nhiều ngày tắm đến thế.
Trước ở trong gian của vợ, để trạng thái của khi cứu trông thật nhất, Trăn Trăn những cho tắm, mà ngay cả mặt cũng cho rửa, thật sự sắp khiến phát điên .
Bác sĩ chủ trị vết m.á.u khô trán, mái tóc bù xù và bùn đất Hy Tuấn Kiệt, đành gật đầu: "Để bảo y tá băng bó chống nước cho , đó thể tắm.
khi tắm ăn chút gì , nhịn đói mấy ngày , nếu để bụng rỗng tắm sẽ ngất xỉu đấy."
Suất ăn cho bệnh nhân chuẩn sẵn.
Vì ở đất khách quê thuận tiện như trong nước nên đại sứ quán chỉ chuẩn một bát mì và một phần canh gà.
Hy Tuấn Kiệt súc miệng xong liền húp một ngụm canh gà, váng mỡ trong bát mà thầm thở dài đầy tiếc nuối: "Chẳng thơm bằng vợ nấu."
Ăn hơn nửa bát mì và húp hai ngụm canh gà, Hy Tuấn Kiệt liền đặt đũa xuống, khăng khăng đòi giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân.
Nhân viên đại sứ quán phần cơm còn thừa một nửa, chút khó hiểu gãi đầu: "Lần chúng cứu một mất hộ chiếu, mới nhịn đói hai ngày mà ăn sạch cả nồi cơm.
So thì Hy Tuấn Kiệt ăn quá ít, chỗ nào khỏe nhỉ?"
"Hy Tuấn Kiệt hôn mê lâu như chắc chắn là quá mệt mỏi , đến mức chẳng còn tâm trí mà ăn uống nữa." Một quan chức bên cạnh thở dài: "Lần đúng là quá nguy hiểm."
Hy Tuấn Kiệt từ chối đề nghị giúp đỡ tắm rửa của khác, khóa c.h.ặ.t cửa phòng tắm mới khẽ gọi một tiếng: "Vợ ơi, vợ ơi, tắm giúp với."
Trăn Trăn bất lực bước khỏi gian, ấn Hy Tuấn Kiệt đang t.h.o.á.t y trần trụi xuống chiếc ghế trong phòng tắm, cầm vòi hoa sen tránh vết thương trán gội đầu cho tới ba , lúc mới cảm thấy đầu óc sảng khoái.
Kỳ cọ sạch sẽ cơ thể, khi quần áo Trăn Trăn bắt đầu trở nên mờ ảo xuyên thấu, cơ thể Hy Tuấn Kiệt liền nảy sinh phản ứng.
Trăn Trăn chẳng kịp đề phòng nên thấy mồn một, thẹn giận liền cầm vòi hoa sen xịt thẳng nước mặt , hạ thấp giọng mắng: "Anh thể dáng một bệnh ?"
Hy Tuấn Kiệt ấm ức vô cùng: "Anh cũng ngoan ngoãn lắm chứ, nhưng cái đó nó chẳng lời ."
Trăn Trăn giận buồn , véo mạnh cái eo săn chắc của một cái, thì thầm: "Đợi về nhà xem em trị thế nào."
Hy Tuấn Kiệt định lên tiếng thì gõ cửa bên ngoài: "Tuấn Kiệt, nhanh lên một chút, phía sân bay sắp xếp cho chúng khởi hành bốn tiếng nữa."
"Vâng ạ!" Hy Tuấn Kiệt vội vàng đáp một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-541.html.]
Trăn Trăn từ gian lấy một chiếc khăn tắm lớn lau khô cho Hy Tuấn Kiệt, giúp bộ quần áo sạch mà đại sứ quán chuẩn mới về gian.
Sắp đến giờ lên máy bay, ngoài Hy Tuấn Kiệt , các nhân viên đại sứ quán bắt đầu bận rộn.
Họ tổ chức cho các đồng bào đang nghỉ ngơi ở khu dân cư gần đó nhanh ch.óng xếp hàng lên xe để kịp thời sân bay.
Trước đó, khi các kiều bào mới đến và sắp xếp chỗ ở, nhân viên đại sứ quán trả hộ chiếu cho từng theo tên. Vì , lên xe chủ yếu là để đối chiếu danh sách. Từng cái tên lượt đ.á.n.h dấu tích, nhưng một tiếng đồng hồ , nhân viên đại sứ quán phát hiện thiếu mất hai .
"Lại thấy ai nữa?" Người phụ trách việc sơ tán bước tới hỏi.
"Lý Văn và Trương Tiểu Nhiễm." Nhân viên đại sứ quán danh sách trả lời.
"Lại là hai cô !" Người phụ trách tức đến nghiến răng.
Ban đầu cũng chính vì hai tự ý rời khỏi đại sứ quán mới dẫn đến việc Hy Tuấn Kiệt tấn công khi tìm họ.
Nếu nhờ Hy Tuấn Kiệt mạng lớn, tìm một cái hố kín đáo để ẩn nấp thì vị ngoại giao quan xuất sắc lẽ mất mạng .
Người phụ trách cầm lấy danh sách, tìm tên cô gái ở cùng phòng với họ lệnh: "Gọi Trương Phi ở xe một xuống đây."
Lập tức tìm, chẳng mấy chốc Trương Phi xuống xe.
Cô trông vẻ rụt rè và bất an: "Dạ...
bạn của em vẫn đến."
Người phụ trách cố nén cơn giận, gặng hỏi: "Mỗi ngày khi đưa cơm nước đều nhấn mạnh nhiều , vì chúng thể rời bất cứ lúc nào nên tuyệt đối cấm ngoài khi phép.
Lần họ lẻn ngoài cái gì?"
Trương Phi ngập ngừng, dường như đang đắn đo nên .
lúc , cô chợt thấy phía một đàn ông đầu và cánh tay đều dán băng gạc đang khiêng lên xe cứu thương.
Người phụ trách ngoái một cái, giọng lạnh lùng: "Đó chính là ngoại giao quan Hy Tuấn Kiệt, nước B tìm Lý Văn và Trương Tiểu Nhiễm.
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.