Trong thời gian đó, nhân viên Bộ Ngoại giao và quân đội tự lái xe đến đại sứ quán Hoa Quốc tại nước B để đón Hoa biên giới, đồng thời xác minh danh tính, quốc tịch của những sơ tán, mỗi một khâu đều thể gặp nguy hiểm.
Mặc dù Hoa Quốc yêu cầu hai nước đang xảy chiến tranh phối hợp trong việc rút quân, nhưng giữa khói lửa đao binh, loại bảo đảm đáng tin cậy cho lắm.
Sau khi cúp điện thoại, Trăn Trăn thẫn thờ ghế, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Nhân viên văn phòng mang một tập tài liệu đặt lên bàn, Trăn Trăn gạt phắt sang một bên, vớ lấy chìa khóa xe bàn chạy vụt ngoài.
"Giám đốc, đây là tài liệu mới nhất về đấu giá đất ạ!" Cấp sợ lỡ việc lớn của công ty nên vội vàng gọi với theo.
Lúc Trăn Trăn chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến chuyện đấu giá đất đai gì nữa, trong lòng cô chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Phải về nhà ngay lập tức.
Lúc đến giờ tan tầm nên đường nhiều lắm, Trăn Trăn lái xe chút cản trở về đến cửa nhà, cô đẩy cổng chạy thẳng trong.
Hy Tuấn Kiệt bỏ chiếc áo khoác cuối cùng giường vali, đảo mắt quanh phòng một lượt, thấy còn gì khác cần mang theo liền cúi kéo khóa vali .
"Rầm!" Cửa đẩy mạnh , Hy Tuấn Kiệt đầu , thấy Trăn Trăn một tay bám khung cửa, đang thở dốc hổn hển.
Hy Tuấn Kiệt thở dài một tiếng, dậy cửa kéo Trăn Trăn trong: "Đã bảo là mà."
Mắt Trăn Trăn đỏ hoe, cô nhào lòng Hy Tuấn Kiệt, ôm c.h.ặ.t lấy cổ : "Làm mà , em ngốc."
"Em đấy, chuyện lựa chọn nào khác, lúc những đồng bào đó đang cần chúng đến đón họ về nhà." Hy Tuấn Kiệt khẽ hôn lên tóc Trăn Trăn: " hứa với em, sẽ bình an trở về, ?"
Nước mắt Trăn Trăn thấm ướt áo sơ mi của Hy Tuấn Kiệt, cô gật đầu lia lịa trong lòng : "Anh hứa với em, đừng cố quá, đừng hùng, em chỉ cần bình an trở về thôi."
Hy Tuấn Kiệt bật , cố ý lộ vài phần thoải mái: "Chắc chắn bình an trở về chứ, ở nhà còn em và hai đứa nhỏ đáng yêu thế , nỡ để xảy chuyện .
Em yên tâm , chúng bộ đội tháp tùng, hơn nữa Hoa Quốc cũng sẽ liên tục liên hệ với hai nước đó để họ tránh lộ trình rút lui của chúng ."
Trăn Trăn nhiệm vụ quốc gia giao phó thì thể ngăn cản, Hy Tuấn Kiệt cũng thể .
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Cô chỉ ôm c.h.ặ.t lấy eo , hận thể thời gian trôi chậm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-531.html.]
Hy Tuấn Kiệt cũng cứ thế lặng lẽ ôm lấy cô, cho đến khi thời gian tường cho phép trì hoãn thêm nữa mới chậm rãi đẩy Trăn Trăn , cô trêu chọc: "Em xem , còn khỏi cửa quần áo ."
Nhìn vệt nước mắt thấm ướt một mảng lớn áo sơ mi của Hy Tuấn Kiệt, cô gạt nước mắt, cố nặn một nụ : "Để em lấy áo khác cho ."
Hy Tuấn Kiệt cởi cúc áo, cởi chiếc sơ mi đặt sang một bên.
Trăn Trăn mang đến một chiếc áo sơ mi là lượt phẳng phiu, tự tay mặc cho , chậm rãi cài từng chiếc cúc một.
"Anh đây." Giọng Hy Tuấn Kiệt chút khàn đặc.
Trăn Trăn cầm lấy chìa khóa xe bàn: "Các tập trung ở ?
Em đưa ."
*
Trăn Trăn bên ngoài sân bay, chuyên cơ chở Hy Tuấn Kiệt từ từ rời khỏi đường băng, bay v.út lên bầu trời xanh thẳm.
Cô lặng lẽ tựa cửa xe, mãi đến khi trời sập tối, Trăn Trăn mới bừng tỉnh, xoay mở cửa xe trở về nhà.
Xe dừng cổng lớn, Lý Mộc Vũ đang đó liền bật dậy, thì thầm với Trăn Trăn: "Bố chồng với chồng con đang cãi đấy, hình như là vì chuyện Tuấn Kiệt công tác?"
"Vâng ạ." Trăn Trăn khựng bước một chút. Hy Trường Ba tuy là phó tá tại Bộ Ngoại giao, nhưng nhiều quyết định đều do ông và đầu bàn bạc thống nhất, việc cử Hy Tuấn Kiệt nước ngoài chắc chắn ông nắm rõ. Thực ở lập trường của bố chồng, đương sự thể thấu hiểu quyết định . Trong thời khắc nguy nan như thế, nếu cử con trai thì khó tránh khỏi điều tiếng từ đời.
"Con ạ." Trăn Trăn : "Con khuyên nhủ một lát, tí nữa con sang thăm cặp song sinh, bố bảo đợi con một chút nhé."
"Sữa trong tủ lạnh vẫn còn, con vội quá ." Lý Mộc Vũ dặn một câu, nhịn mà hỏi: "Chẳng chỉ nước ngoài mấy ngày thôi ?
Sao trông đứa nào đứa nấy cũng chẳng vui vẻ gì thế." Nhìn quầng mắt Trăn Trăn vẫn còn đỏ, Lý Mộc Vũ bắt đầu lo lắng: "Có chuyện gì mà chúng ?"