Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:43:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trăn Trăn mỉm : "Cũng thể để giúp công mãi , như mới bền lâu ạ."

 

"Được , thế cháu xem cần mấy ." Các cụ thấy Trăn Trăn chân thành nên cũng khách sáo nữa: "Chúng nhất định sẽ chọn cho cháu những chăm chỉ, thật thà nhất."

 

Trăn Trăn tính toán một lát: "Khoảng mười ạ, nam thanh nữ tú đều , các các chị khỏe mạnh cũng ạ."

 

Thấy Trăn Trăn cần nhiều như , các cụ vội gọi trưởng thôn quyết định.

 

Trưởng thôn thấy cô gái tìm trong làng việc, lập tức mừng rỡ, vội vàng bảo gọi thanh niên .

 

Trong làng tổng cộng chỉ bấy nhiêu đất, điện nước đều , giờ nổi tiếng là một ngôi làng nghèo khổ nhất vùng.

 

Trong khi đó tình hình bên ngoài , con đường kiếm tiền cũng nhiều, ít thanh niên vì sợ cảnh nghèo khó mà chọn rời làng biệt xứ.

 

Hiện nay trong làng ngoài mười mấy hộ thanh niên còn vướng bận gia đình thì còn già con trẻ và tàn tật.

 

Nếu thể tìm việc gần nhà cho những trẻ , quả thực giải quyết vấn đề nan giải nhất của cả làng.

 

Trăn Trăn cho gọi mười lăm thanh niên còn trong thôn đến. Trong những đôi vợ chồng trẻ mới cưới, cũng những trai mười bảy mười tám tuổi tràn đầy sức sống. Trước ánh mắt đầy mong đợi của trưởng thôn, Trăn Trăn khẽ gật đầu: "Nếu trong nhà việc gì vướng bận, cháu thể nhận hết những ."

 

Trưởng thôn xúc động đến mức suýt rơi nước mắt: "Thế thì quý hóa quá, cảm ơn cháu nhiều lắm Giám đốc Lý. Cháu , bác lo đến bạc cả đầu vì chuyện . Cách đây ít lâu bác còn đặc biệt thư lên khu, lên thành phố, hy vọng các cấp lãnh đạo nghĩ cách giúp bà con."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Trăn Trăn mỉm : "Chuyện chính là do Thị trưởng Hi đặc biệt dặn dò cháu, bảo cháu ưu tiên thuê của thôn .

 

Còn việc kéo điện, dẫn nước , Thị trưởng Hi cũng sắp xếp cả , cứ yên tâm chờ đợi thôi."

 

"Thị trưởng Hi đúng là đại nhân đại nghĩa." Những dân quê chân chất lập tức bày tỏ lòng cảm kích vô hạn, cùng hướng về phía Trăn Trăn cảm ơn rối rít: "Cô bé, cô cũng là , thật sự cảm ơn cô nhiều lắm."

 

Trăn Trăn đáp: "Vậy giờ chúng qua bên khu đất của cháu xem .

 

Mọi lẽ cần dựng vài căn nhà bên đó, ngoài còn đóng một hàng rào nữa.

 

Gạch ngói, gỗ lạt cháu cho mua sẵn cả ."

 

Nói đoạn, Trăn Trăn nhận cần tìm một đầu cho nhóm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-527.html.]

 

Bản thể ở đây thường xuyên, sắp xếp công việc và chia ca kíp.

 

Ánh mắt Trăn Trăn lướt qua một lượt: "Trong , ai là thạo việc nhất?"

 

Đám thanh niên đều đầu về phía một đàn ông ngoài ba mươi tuổi: "Bình thường đều là Đại Sinh dẫn tụi đấy ạ.

 

Từ việc đồng áng đến xây cất nhà cửa đều rành cả, tụi đều theo ."

 

"Được , lên xe với , đưa xem địa điểm." Trăn Trăn chỉ ba trai hình vạm vỡ: "Ba cũng theo , còn những khác..." Cô thoáng ngần ngại vì xe thể chở hết ngần .

 

"Trong thôn xe ngựa." Trưởng thôn lập tức lên tiếng: "Để bác đ.á.n.h xe đưa tụi nó qua."

 

"Dạ thì phiền bác quá." Trăn Trăn .

 

"Khách sáo gì chứ, là chúng bác phiền cháu mới đúng." Trưởng thôn hớn hở vẫy tay gọi đám thanh niên: "Tiểu Ngũ, mày mau sang nhà tao dắt xe đây, nhanh chân lên, đừng để lỡ việc của cô Lý."

 

Dân làng ai nấy đều rõ khu đất hoang và ngọn núi trọc đó, thế nên Trăn Trăn cũng cần ở dẫn đường.

 

Cô trực tiếp lái xe đưa năm thanh niên đến khu đất , chỉ tay mảnh đất gieo mầm giới thiệu: "Đây là đất cháu thầu, hiện tại thuê cày xới và gieo hạt xong.

 

Mọi chỉ cần định kỳ tưới nước, nhổ cỏ và trông nom là ."

 

Đại Sinh qua diện tích khu đất, tuy rộng nhưng những công việc đều khá nhẹ nhàng, tốn quá nhiều sức lực, kiểu gì cũng cần đến mười lăm .

 

Anh cứ ngỡ Trăn Trăn đang từ thiện để giúp đỡ dân nghèo, bèn ngập ngừng cô: "Thực việc chỉ cần hai ba là đủ , cô đừng vì cứu tế chúng mà lãng phí tiền bạc."

 

Trăn Trăn mỉm , chỉ tay về phía ngọn núi hoang bên cạnh: "Ngọn núi đó cũng là của cháu.

 

Chờ khi khai hoang xong, cháu sẽ trồng d.ư.ợ.c liệu ở đó, đến lúc chỉ sợ bấy nhiêu đây vẫn còn đủ cho cháu sai bảo ."

 

Lúc Đại Sinh mới yên tâm rộ lên, lập tức phấn chấn hỏi: "Vậy hôm nay chúng bắt đầu ạ?"

 

 

 

 

Loading...