Vợ của Lý Mộc Văn là Tiết Văn Hoa cũng còn giữ vẻ khách sáo, xa cách như xưa, mặt bà hiện rõ nụ nhiệt tình: "Cố Cung mấy ngày nay cũng triển lãm cổ vật của Lý Minh Trăn đấy, hôm qua bác và bác trai cháu mới xem về.
Bác trai cháu bảo cháu chính là niềm tự hào của dòng họ Lý ."
Đối với Lý Minh Trăn, Tiết Văn Hoa thực sự tâm phục khẩu phục.
Năm đó bà cùng Lý Mộc Văn tàu hỏa mấy ngày đêm để về tận Lâm Thành hẻo lánh, đầu tiên thấy cô bé , bà chỉ thấy cô linh hoạt, xinh xắn, giống kiểu con gái nuôi dạy ở nơi khỉ ho cò gáy.
Vì Lý Mộc Văn đặc biệt coi trọng đứa cháu gái duy nhất nên Tiết Văn Hoa còn hào phóng bỏ một tháng lương mua chiếc áo khoác tặng cô.
Sau Lý Minh Trăn đỗ thủ khoa tỉnh Hắc Long Giang Đại học Đế Đô, còn dùng vàng thỏi nhặt trong rừng để đổi lấy một căn tứ hợp viện đắt giá, lúc đó Tiết Văn Hoa chỉ cảm thấy cô bé ắt tương lai.
bà ngờ tương lai đó rực rỡ đến , cô nghiễm nhiên trở thành bản lĩnh nhất nhà họ Lý.
Thậm chí Lý Mộc Văn, vốn tưởng sự nghiệp chạm trần, cũng nhờ danh tiếng của Minh Trăn mà vượt qua các đối thủ nặng ký để thăng thêm một cấp.
Phải rằng chức vụ của bác cả trong quân đội vốn cao, mỗi bước tiến lên đều vô cùng gian nan, nhất là trong thời bình, nếu quân công thì khó đạt .
Trăn Trăn vốn ác cảm gì với Tiết Văn Hoa.
Tuy tính tình bà lạnh nhạt, nhưng những năm qua tiền nong quà cáp cho Lý Lão Thái vẫn đều đặn hàng tháng, còn thường xuyên đưa con cháu về thăm bà cụ cuối tuần, chỉ riêng điểm thôi chẳng ai chê trách gì.
Trăn Trăn hàn huyên với Tiết Văn Hoa vài câu thì các món ăn dọn lên.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Dù mấy năm ở nước ngoài ăn uống thiếu thốn, nhưng khi nếm hương vị quen thuộc, cô vẫn cảm thấy món ăn Hoa Quốc là ngon nhất thế giới.
Bữa trưa náo nhiệt trôi qua, Lý Mộc Võ và Hy Trường Ba đều uống đến đỏ cả mặt, Hy Tuấn Kiệt cũng ngà ngà say.
Chỉ Trăn Trăn là gương mặt ửng hồng vì vui, ánh mắt vẫn trong veo, rõ ràng là hề say chút nào.
Trở về căn nhà thuộc, Trăn Trăn ngắm tổ ấm nhỏ của và Hy Tuấn Kiệt.
Từ sàn nhà đến bậu cửa sổ đều sạch bóng một hạt bụi, trong lọ là những đóa hoa tươi đang đua nở, chăn ga gối đệm thơm thoang thoảng mùi nắng, chắc hẳn là mới .
Đôi vợ chồng trẻ cởi quần áo quẳng máy giặt, mở vòi hoa sen để làn nước ấm áp xối lên .
Nhìn mỉm , cả hai đều thoáng chút thẹn thùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-503.html.]
Hy Tuấn Kiệt tắm xong thì tỉnh táo hơn hẳn, lúc Trăn Trăn đang sấy tóc, cứ quẩn quanh bên cạnh, chốc chốc hôn trộm một cái.
Trăn Trăn sấy tóc né tránh: "Bay cả quãng đường dài như thế thấy mệt ?"
Vì men nên mặt Hy Tuấn Kiệt vẫn còn đỏ, hàng lông mi dài và đôi môi ẩm ướt khiến trông vô cùng quyến rũ: "Lúc nãy thì mệt thật, nhưng cứ thấy em là hết mệt ngay.
Vợ ơi, cho ôm một cái nào."
Nhìn Hy Tuấn Kiệt đang áp sát tới, Trăn Trăn nhấc đôi chân trắng nõn chặn n.g.ự.c : "Đồ sắc lang."
Hy Tuấn Kiệt đưa tay nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, bàn tay lớn vuốt ve theo bắp chân mịn màng lên: "Để sấy tóc cho em."
Bị chạm thấy nhồn nhột, Trăn Trăn vội rụt chân .
Hy Tuấn Kiệt lập tức lấn tới, cầm lấy máy sấy, nhẹ nhàng sấy khô mái tóc đen mượt của vợ.
Nước tóc dần bốc , cảm nhận mái tóc khô hẳn, Hy Tuấn Kiệt tắt máy sấy quẳng sang một bên, đợi cô kịp gì bế bổng cô lên giường, cúi xuống hôn lấy đôi môi đỏ mọng mời gọi.
Nụ hôn trượt từ môi xuống cổ dần xuống .
Theo sự cuồng nhiệt tăng dần, đôi mắt to sáng của Trăn Trăn bắt đầu m.ô.n.g lung, hai tay cô vô lực chống l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của Hy Tuấn Kiệt, mặc cho mưa gió .
Chiếc giường gỗ chắc chắn rung lắc hơn nửa giờ đồng hồ mới dừng .
Trăn Trăn mệt mỏi trong vòng tay chồng, nhẹ nhàng xoa bụng, thầm nghĩ: "Mong thể m.a.n.g t.h.a.i một cặp long phụng."
Lời dứt, cô cảm thấy vùng bụng ấm lên, nhanh đó là một luồng sinh khí yếu ớt xuất hiện trong cơ thể.
Dù nhẹ, nhẹ đến mức nếu chú ý sẽ bỏ qua, nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của chúng.
Hy Tuấn Kiệt dọn dẹp xong cho cả hai sát gần, hôn lên mặt cô một cái: "Để bế em rửa ráy nhé?"
" em buồn ngủ lắm , cử động ." Trăn Trăn uể oải ngáp một cái.
Hy Tuấn Kiệt mỉm lắc đầu: "Thế em cứ ngủ , để lau qua cho em."