Nhìn những vị khách ngoại quốc đang chật kín phòng khách, Trăn Trăn mỉm : "Muốn mua cổ vật nước các ông từ tay cũng , nhưng chỉ một điều kiện duy nhất: hãy lấy cổ vật Hoa Quốc để đổi." Nhìn một nhà sưu tập tóc đen da vàng trong đó, Trăn Trăn nhấn mạnh thêm: " cũng nghiên cứu sâu về mảng sưu tầm, loại hàng đại rẻ tiền thì đừng mang đây trò ."
Nửa tháng , cổ vật trong bộ sưu tập của Farouk mà Trăn Trăn nắm giữ trao đổi sạch sẽ với các nhà sưu tập quốc tế.
Trăn Trăn gọi điện cho Hy Tuấn Kiệt: "Em đổi ít cổ vật trân phẩm, nhờ Đại sứ quán hỗ trợ vận chuyển về nước nhé!"
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Hy Tuấn Kiệt khẽ qua điện thoại: "Lý tiểu thư đây quyên tặng bộ cổ vật cho Hoa Quốc ?"
Đôi mắt to tròn của Trăn Trăn cong như Nguyệt Nha đầy đáng yêu: "Tất nhiên !"
Lại thêm một lô cổ vật nữa đưa về nước.
Tuy nhiều bảo vật cấp quốc gia như đầu, nhưng lượng đủ để gây chấn động ngành.
Giống như , cổ vật chuyển thẳng đến Bảo tàng Hoa Quốc và Bảo tàng Cố Cung.
Nhóm chuyên gia tiến hành giám định từng món một, tất cả đều là hàng thật sai một ly.
"Vị phóng viên họ Lý thật phi thường, chỉ tấm lòng ái quốc mà quan trọng là nhãn lực xem đồ cổ quá chuẩn.
Hai đợt cổ vật những đều là tinh phẩm quý giá, mà một món còn bù đắp trống cho kho tàng cổ vật trong nước.
Xem qua là cô vốn hiểu cực kỳ uyên bác về cổ vật nước nhà." Một chuyên gia đang đeo găng tay trắng hớn hở .
Hứa Mộng Quốc lập tức hất hàm tự hào: "Các ông xem là ai dạy ?
Lý Minh là học trò của đấy."
"Thật đùa thế?" Các thành viên trong nhóm chuyên gia đều đổ dồn ánh mắt về phía Hứa Mộng Quốc.
Thấy ông ngẩng cao đầu vẻ đắc thắng, vài mới sực nhớ : "Lý Minh đúng là nghiệp Đại học Kinh Đô, nhưng cô học khoa Lịch sử, tính là học trò của ông ?"
Hứa Mộng Quốc vô cùng tự hào đáp: " và con bé chút duyên nợ, thể coi là đôi bạn vong niên.
Kiến thức về cổ vật của con bé đều do chỉ dạy.
Trước đây các ông cứ thắc mắc cuối tuần tìm thấy , chính là vì sang nhà Lý Minh xem đồ cổ đấy.
Con bé khi còn ở trong nước thu mua ít món đồ , riêng lư hương Tuyên Đức trong tay con bé tới ba cái với ba sắc thái khác ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-494.html.]
"Oa!" Các chuyên gia sáng rực mắt.
Một ông lão xấp xỉ tuổi Hứa Mộng Quốc thì ghen tị mặt: "Cô gái chỉ tinh đời mà vận may cũng quá .
sưu tầm đồ cổ cả đời mà còn chạm tay cái lư Tuyên Đức nào đây ."
Có nhanh nhảu tranh thủ lấy lòng Hứa Mộng Quốc: "Lão Hứa, đợi Lý Minh về nước, ông mặt chúng mời cô đến Bảo tàng chơi nhé, bọn cũng sang nhà cô một lát, gọi là giao lưu học hỏi lẫn ."
Hứa Mộng Quốc đáp: "Con bé đúng là thích giao lưu mảng , nhưng đợt công tác là ba năm, giờ mới qua nửa năm thôi, đợi hai năm nữa ."
"Lý Minh mới sang Pháp nửa năm thôi ư?
Ông nhớ nhầm chứ?" Một chuyên gia trẻ tuổi tên Mạnh Thiện Lân hỏi.
Thấy Hứa Mộng Quốc gật đầu chắc nịch, vẻ thán phục mặt Mạnh Thiện Lân càng đậm hơn: "Mới nửa năm mang về bao nhiêu cổ vật thế , nếu ở ba năm, e là cổ vật cô gửi về thể lấp đầy cả căn phòng mất."
Đó là một kho chứa mới đưa sử dụng.
Những khác căn phòng rộng thênh thang, đồng thanh lắc đầu: "Muốn lấp đầy chỗ ít nhất cần hàng vạn món đồ.
Lý Minh mang về mấy trăm món là kỳ tích ."
Lúc , tại tòa soạn Thông tấn xã Hoa Quốc, Úất Thủ Kính đang cặm cụi bài.
Tin tức về lượng lớn cổ vật tinh phẩm hồi hương thừa sức chiếm trang nhất ngày mai.
Kiểm tra nội dung một lượt, Úất Thủ Kính chút tự đắc: "Cái cô Trăn Trăn giỏi thật, bảo cô sang Pháp tin tức, kết quả cô biến chính thành tin tiêu điểm."
Sau hai chuyển cổ vật về nước, cái tên Lý Minh bắt đầu vang danh trong giới sưu tầm tại Pháp.
Bởi lẽ chỉ báo chí Hoa Quốc đưa tin, mà truyền thông Pháp cũng dành sự quan tâm đặc biệt cho sự kiện .
Một nhà sưu tập đang nắm giữ cổ vật Hoa Quốc cũng bắt đầu chủ động liên hệ với Trăn Trăn để giao dịch.
Trăn Trăn thừa kế trang trại nho của Farouk.
Tuy nơi đây vì chăm sóc nên cỏ dại mọc đầy, nho cũng ngọt, nhưng diện tích lên đến mười hecta, nếu tận dụng thì nguồn thu từ nho sẽ đáng kể.