Trăn Trăn một đến khách sạn Kinh Đô, thấy thời gian còn sớm, cô liền chọn một vị trí cạnh cửa sổ xuống, gọi nhân viên phục vụ lên món , lấy từ trong túi xách một cuốn sách để .
Thời gian từng phút trôi qua, khi còn mười phút nữa là đến giờ hẹn, Vương Tân Chí và Tư Á Nhậm lượt bước khách sạn Kinh Đô.
Lúc đến giờ cao điểm của bữa ăn nên khách trong sảnh quá đông.
Vương Tân Chí Trăn Trăn thích cạnh cửa sổ, ngẩng đầu lên thấy bóng dáng cô đang cúi đầu sách.
Vương Tân Chí chăm chú dáng vẻ sách của Trăn Trăn, mặt tự chủ hiện lên nụ .
Tư Á Nhậm theo tầm mắt của Vương Tân Chí, vặn chạm ánh mắt của Trăn Trăn ngẩng đầu sang.
Nhìn thấy vị quý nhân từng giải quyết giúp cảnh khốn cùng vì tiền phát lương cho công nhân, Tư Á Nhậm nhiệt tình đưa tay bước về phía Trăn Trăn: "Ái chà, phóng viên Lý, thật là khéo quá, cô cũng ở đây?" Không đợi Trăn Trăn trả lời, Tư Á Nhậm ha hả: "Xem cái miệng hỏi , cô ở đây chắc chắn là đang đợi .
Chuyện cô giúp đỡ còn kịp đích lời cảm ơn, nhờ cô giới thiệu cho một mối ăn mà công nhân xưởng mới lương để phát đấy.
, cô chắc chắn là quen Vương xưởng trưởng của chúng , hồi mối ăn hợp tác với Vương xưởng trưởng chính là nhờ cô cầu nối đấy." Tư Á Nhậm đưa tay kéo Vương Tân Chí đang lưng , niềm nở : "Cô xem chuyện khéo cơ chứ, và Vương xưởng trưởng là đối tác, giờ chúng thành một nhà .
Cô , Vương xưởng trưởng giờ là xưởng trưởng xưởng may của chúng đấy."
Trăn Trăn Tư Á Nhậm một tràng xong, mỉm đưa tay : "Vương xưởng trưởng, Tư xưởng trưởng, mời ."
Tư Á Nhậm vội xua tay: "Hôm nay khéo , Vương xưởng trưởng đưa gặp ông chủ đầu tư của xưởng chúng , ông chủ của chúng chắc sắp tới .
Thế , cô cho xin điện thoại, hôm nào mời cô ăn cơm."
Trăn Trăn : "Không cần , hôm nay mời các ăn cơm ."
"Có việc thật, việc thật mà." Tư Á Nhậm vẫn nắm rõ tình hình, liên tục xua tay từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-475.html.]
Vương Tân Chí mỉm lắc đầu, cuối cùng cũng chen một câu: "Tư xưởng trưởng, cô chính là nhà đầu tư của xưởng chúng , Lý Minh Trăn."
Tư Á Nhậm đang định thêm một bụng lời bỗng chặn họng, ông há hốc mồm, chỉ chỉ Lý Minh Trăn chỉ chỉ Vương Tân Chí, vẻ mặt thể tin nổi hỏi: "Xưởng của chúng ...
là cô mua ?"
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Vương Tân Chí gật đầu: " thế!"
Sợi dây thần kinh đứt trong não Tư Á Nhậm cuối cùng cũng nối một sợi: "Vậy chẳng lẽ xưởng nội thất Đằng Đạt cũng là của phóng viên Lý ?"
Vương Tân Chí : ", xưởng nội thất cũng là do Minh Trăn đầu tư, hơn nữa loại nệm Đằng Đạt bán chạy nhất hiện nay cũng do đích cô thiết kế."
Đầu óc Tư Á Nhậm trống rỗng, dáng vẻ mỉm điềm tĩnh của Lý Minh Trăn, ông chợt nhớ cảnh cô phỏng vấn hồi đó, liền buột miệng hỏi một câu kịp suy nghĩ: "Hồi đó những đơn vị cô phỏng vấn, giờ cô mua mấy nhà ?"
Nghe câu hỏi thẳng thừng của Tư Á Nhậm, Trăn Trăn đến gập cả , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết mang theo vài phần tinh nghịch, đáng yêu đúng như lứa tuổi của cô, chút thuần khiết mà cũng dễ mến.
Tư Á Nhậm vắt óc cũng thể hiểu nổi, một cô gái trẻ mới nghiệp vẫn còn nét trẻ con thế thể là nhà đầu tư màn thu mua hai xưởng lớn.
"Rất tiếc, phỏng vấn nhiều xưởng như nhưng hiện tại mới chỉ thu mua xưởng may thôi." Trăn Trăn mời hai xuống, đó mỉm gật đầu với phục vụ: "Có thể lên món ."
Tư Á Nhậm nhớ tình cảnh khốn đốn của xưởng khi thu mua, nụ mang theo chút cay đắng: "Quả thực, loại doanh nghiệp ăn đến mức mấp mé bờ vực phá sản như chỗ cũng nhiều."
Từng đĩa món ngon hấp dẫn bưng lên bàn, đều là những món đặc sắc của khách sạn Kinh Đô.
Với đồng lương chẳng mấy dư dả của Tư Á Nhậm, hàng ngày ăn thịt là đời sống lắm , đây là đầu tiên ông bước chân một khách sạn cao cấp như thế .
Thấy sắc mặt Tư Á Nhậm chút trầm xuống, Trăn Trăn hiệu cho Vương Tân Chí rót cho ông một ly bia: "Tư xưởng trưởng, tuy những năm qua xưởng may ăn mấy khấm khá, nhưng sự tận tụy và nỗ lực của ông vẫn đáng trân trọng, nếu xưởng may cũng chẳng thể cầm cự nhiều năm như ."