Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 456

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:58:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRH6PNK

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đẹp quá." Nhan Bảo Châu nắm tay Trăn Trăn trầm trồ khen ngợi.

 

Bà ngắm nghía kỹ một hồi cầm cây b.út kẻ mày bàn trang điểm lên: "Để bác chỉnh cho con một chút."

 

Vong Ngã và Tô Vị Nhiên cùng mấy sờ sờ mũi, lắc đầu: "Mấy bà phụ nữ hễ thấy mỹ phẩm là chân nhấc nổi, thôi cứ để hai họ ở đây mà bôi trát, chúng phòng chính uống ."

 

Trăn Trăn mỉm , đẩy khẽ Hứa Giai Giai: "Giúp đón tiếp các vị với."

 

Nhan Bảo Châu đống mỹ phẩm rực rỡ bàn trang điểm thì vô cùng hào hứng, bà nhướn mày, nụ tả xiết: "Lại đây, để bác sửa lớp trang điểm cho thật hảo nào."

 

Ngoài cổng lớn, Minh Đông cùng mấy em đang chào đón khách khứa.

 

Úc Thủ Kính dẫn theo một nhóm đồng nghiệp ở cổng chút ngẩn ngơ: "Lý Minh Trăn thực sự sống ở đây ?"

 

"Chẳng rành rành ở đây ?" Vị phó tổng biên tập rút mảnh giấy ghi địa chỉ trong túi xem, khung cảnh náo nhiệt cửa mà khẳng định chắc nịch: "Chắc chắn sai ."

 

Ngẩn ngơ ngơ ngác khi mời trong, bước tới chính sảnh, thấy hàng dài các đại lão đang ở vị trí cao nhất, mỉm gật đầu với , Út Thủ Kính run rẩy đưa tay : "Đưa địa chỉ cho xem , thấy chắc chắn là chúng nhầm cửa ."

 

Phó tổng biên tập mấy vị đang uống phía trong cùng, tay cầm tờ giấy ghi địa chỉ cũng run lên bần bật vì xúc động: "Còn quản gì chuyện nhầm cửa nữa, , nhân cơ hội lên xin hẹn một bài phỏng vấn độc quyền luôn ?"

 

Út Thủ Kính nhận lấy tờ giấy, kỹ nhà đó, đang định gọi một thanh niên cổng chính xác minh nữa thì thấy Giai Giai xách hai phích nước nóng từ bên ngoài .

 

Thấy tổng biên tập, phó tổng biên tập cùng các đồng nghiệp ban tin tức trong nước đang chặn cửa, Giai Giai chút khó hiểu: "Tổng biên tập, trong ạ?"

 

Út Thủ Kính kìm vẫn hỏi một câu: "Đây là nhà của Lý Minh Trăn ?"

 

"Vâng ạ, Trăn Trăn đang trang điểm, ngài cứ trong ạ." Giai Giai dẫn , nhanh ch.óng châm thêm nước nóng ấm mặt mấy vị .

 

Phó tổng biên tập ban nãy còn hưng phấn đòi xin bài độc quyền, lúc tới mặt mấy vị đại sư chẳng dám hé răng nửa lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-456.html.]

Ông Út Thủ Kính, ánh mắt nhiệt thành những vị phía , tâm trạng xúc động khó tả.

 

Những bậc đại lão như thế bình thường gặp một khó, hôm nay gặp cả một nhóm ở đây, quả thực còn chân thực bằng mơ.

 

Út Thủ Kính ở vị trí thấp một chút, lên tiếng chào hỏi Vong Ngã : "Chào Vong Ngã , ngài còn nhớ ?

 

từng thực hiện phỏng vấn độc quyền với ngài."

 

Vong Ngã năm nay hơn tám mươi tuổi, nhưng tinh thần vẫn quắc thước, dáng vẻ trông khỏe mạnh: "Nhớ chứ, là Tiểu Úc của xã Hoa Quốc mà."

 

"Tiểu Úc" ngờ bậc đại sư như mà vẫn nhớ đến , lập tức xúc động gật đầu: "Là , chính là , trí nhớ của ngài quá."

 

Tô Vị Nhiên đang uống bên cạnh thấy "xã Hoa Quốc", liền ngẩng đầu Út Thủ Kính một cái, hỏi đỗi hiền hòa: "Cậu là đồng nghiệp của Trăn Trăn nhà chúng ?" Thấy vẻ mặt ngây ngô của Út Thủ Kính, Tô Vị Nhiên đành bổ sung thêm một câu: "Lý Minh Trăn ."

 

Trương Nhân Trạch bộ dạng ngớ ngẩn của Út Thủ Kính thì nhịn ha hả: "Hôm nay các đến dự đám cưới của Trăn Trăn ?

 

Sao trông cứ như nhầm nhà thế ?"

 

Út Thủ Kính khổ, quẹt mồ hôi trán: " thực sự cảm thấy nhầm cửa ."

 

Vong Ngã cũng sự căng thẳng của Út Thủ Kính, mỉm lắc đầu: "Hôm nay đều là khách của Lý Gia, ở đây tức là duyên, cần căng thẳng thế ."

 

Út Thủ Kính thở phào nhẹ nhõm, sự nhắc nhở bằng cái huých lưng liên tục của phó tổng biên tập, cuối cùng cũng đề cập đến chuyện chính: "Hiện nay đời sống tinh thần của dân ngày càng phong phú, văn học, thư họa, hí khúc và Trung y một nữa trở về với cuộc sống thường nhật.

 

Không mấy vị thể bớt chút thời gian tiếp nhận buổi phỏng vấn của chúng , để cùng thảo luận về sự phát triển của các lĩnh vực thời kỳ cải cách mở cửa ?"

 

Vong Ngã và Tô Vị Nhiên một chút, thấy họ ý phản đối, liền gật đầu: "Vừa ngày là ngày mấy lão già chúng tụ tập, chúng sẽ đến nhà Trương Nhân Trạch ăn cơm, lúc đó cứ đến cùng ."

 

 

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

 

 

Loading...