Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 438

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:56:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VWVGFfrJj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

chị Ngụy chồng chị cũng mộc, sắp tới cứ để xưởng việc.

 

Tuy nhiên, dù cho xưởng nhưng nghĩa là dành cho sự ưu ái đặc biệt nào .

 

Đợi đến, chú cứ kiểm tra tay nghề cho kỹ, nếu thì cứ bắt đầu từ chân chạy việc vặt, tuyệt đối vì nể nang mà hỏng chất lượng sản phẩm của chúng ."

 

"Giám đốc cứ yên tâm, hiểu ý mà." Tôn Nhân Đức lập tức nhận lời.

 

Trăn Trăn khựng một chút tiếp: "Còn một việc nữa chú tham mưu giúp , chị Ngụy ở đơn vị thể xin ký túc xá đơn, vấn đề chỗ ở cho cả gia đình ba họ vẫn nhờ xưởng giải quyết giúp.

 

Chú xem thể cấp cho họ một căn hộ tập thể , nếu chị cũng chẳng dám đưa chồng con lên đây."

 

Tôn Nhân Đức thì do dự: "Nếu ý Giám đốc là dành cho sự đặc biệt, đề xuất nên phân cho khu tập thể tự xây của đơn vị .

 

Nếu , với phận một nhân viên mới mà cấp nhà ngay, chắc chắn sẽ khiến các công nhân khác xì xào bàn tán."

 

"Vậy những chỗ khác dễ sắp xếp ?" Trăn Trăn hỏi.

 

Tôn Nhân Đức trả lời ngay: "Mấy năm theo yêu cầu của , chúng cũng mua một căn nhà để đầu tư, gần xưởng nhất một ngôi nhà nhỏ hai gian phòng.

 

Lúc Vương Tân Chí mới đến ở đó, khi dọn thì đồ đạc vẫn còn nguyên, là cứ sắp xếp cho họ ở đó."

 

Trăn Trăn gật đầu: "Được, cứ theo quy định như các nhân viên khác, ký thỏa thuận sử dụng ký túc xá ba năm , nếu ba năm họ vẫn mua nhà thì gia hạn thêm ba năm nữa."

 

Vừa dứt lời, chuông điện thoại trong văn phòng Tôn Nhân Đức reo vang, giọng của bảo vệ truyền tới từ ống : "Giám đốc, một đồng chí tên là Ngụy Ngọc Cẩm đến tìm ngài ạ."

 

111.

 

Công việc

 

Tôn Nhân Đức bảo vệ báo Ngụy Ngọc Cẩm đến, liền gật đầu hiệu với Trăn Trăn, bảo nhân viên bảo vệ: "Cứ để đồng chí họ Ngụy đó lên thẳng văn phòng ."

 

Đợi Tôn Nhân Đức gác máy, Trăn Trăn vội vàng dặn dò: "Giám đốc Tôn, chú tuyệt đối đừng cái xưởng là của nhé, cứ bảo chú là quen của gia đình ."

 

Tôn Nhân Đức trêu chọc: "Xem Lý Tổng ở ngoài đời sống kín tiếng nhỉ."

 

Trăn Trăn đắc ý gật đầu: "Thì cứ lẳng lặng mà phát tài thôi."

 

Lúc tại cổng xưởng nội thất Đằng Đạt, Ngụy Ngọc Cẩm đang lo lắng bồn chồn bảo vệ gọi điện thoại, chỉ sợ trai sẽ dùng một câu "Giám đốc bận " để đuổi .

 

Người bảo vệ đặt điện thoại xuống bước khỏi phòng trực, trái tim Ngụy Ngọc Cẩm như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c vì căng thẳng.

 

Hai bàn tay chị đan c.h.ặ.t , gương mặt gượng gạo nở một nụ gượng: "Cậu , Giám đốc ?"

 

Anh bảo vệ mở cổng, nở nụ lịch sự đưa tay mời : "Giám đốc mời chị văn phòng gặp ngài ."

 

Ngụy Ngọc Cẩm tức thì thở phào nhẹ nhõm, chị ngớt lời cảm ơn bảo vệ: "Cảm ơn đồng chí nhiều lắm, phiền đồng chí quá."

 

Theo chỉ dẫn, Ngụy Ngọc Cẩm nhanh ch.óng tìm thấy văn phòng giám đốc.

 

Chị cửa hít sâu hai , lấy hết can đảm gõ cửa hai cái.

 

Cửa mở toang ngay lập tức, Ngụy Ngọc Cẩm thấy Trăn Trăn đang trong văn phòng mỉm với , cả chị như trút bỏ gánh nặng, lòng cũng vững chãi hơn nhiều: "Trăn Trăn, em cũng đến đây ?"

 

"Vâng." Trăn Trăn mời Ngụy Ngọc Cẩm xuống ghế sofa: "Hôm nay Tổng biên tập Úc giao cho em một bản thảo cần phỏng vấn một doanh nghiệp, đúng lúc xưởng nội thất Đằng Đạt nên em tiện đường ghé qua luôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-438.html.]

, suýt nữa thì quên giới thiệu, đây là Giám đốc Tôn của xưởng Đằng Đạt." Trăn Trăn chỉ Ngụy Ngọc Cẩm: "Đây là chị Ngụy Ngọc Cẩm, bạn học và cũng là đồng nghiệp hiện tại của em."

 

Ngụy Ngọc Cẩm và Tôn Nhân Đức đều dậy bắt tay .

 

Chị Ngụy đang phân vân mở lời chuyện gia đình thế nào thì Tôn Nhân Đức : "Tình hình của chị, Giám đốc Lý...

 

khụ...

 

Lý Minh Trăn qua với .

 

Theo lý mà , xưởng chúng tuyển dụng đều quy trình nghiêm ngặt, trường hợp như chồng chị thực tế là phù hợp với quy định của chúng ."

 

Ngụy Ngọc Cẩm đến đó thì tim thắt , tưởng từ chối , sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Chị định mở lời rằng thấu hiểu thì Tôn Nhân Đức tiếp: " cũng thật tình cờ, hiện nay công nhân ở mấy phân xưởng của chúng đủ đáp ứng nhu cầu sản xuất, nhà máy sắp bắt đầu tuyển thêm .

 

Đến lúc đó, chồng chị cứ cùng đợt với công nhân mới tuyển là ."

 

Ngụy Ngọc Cẩm ngờ chuyện chuyển biến bất ngờ đến thế, nhất thời cho , chỉ thể dậy liên tục lời cảm ơn.

 

Tôn Nhân Đức mỉm : "Minh Trăn từ tới giờ bao giờ nhờ vả việc gì, hiếm khi cô mở lời, nhất định giúp tới cùng."

 

Ngụy Ngọc Cẩm nắm c.h.ặ.t lấy tay Trăn Trăn.

 

Thấy chị Ngụy chực trào nước mắt, Trăn Trăn vội : "Chị ơi, Tôn đây là chỗ thâm giao với nhà em, nếu sáng nay em cũng chẳng dám hứa chắc với chị như thế.

 

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

Chuyện định xong , chị sớm về gọi điện bảo nhà đưa con lên đây ."

 

Tôn Nhân Đức lấy một chùm chìa khóa từ trong ngăn kéo : "Nãy Minh Trăn lẽ tạm thời chỗ ở, xưởng hiện đang một căn nhà trống thể cho mượn ở tạm.

 

Tuy nhiên, khi chồng chị đến, nhớ dặn đừng kể với các công nhân khác, tránh gây ảnh hưởng ."

 

"Giám đốc cứ yên tâm, miệng chúng kín lắm, thế phiền quá ." Ngụy Ngọc Cẩm dậy cúi chào Tôn Nhân Đức.

 

Tôn Nhân Đức vội vàng : "Chị đừng khách sáo, đều là nhà cả mà.

 

Thôi, trời cũng còn sớm nữa, chúng xem nhà sớm ."

 

Căn nhà chỉ cách xưởng hai con phố, cổng chính hướng mặt lộ.

 

Đối diện cổng là hai gian phòng lớn, một bên sân là nhà bếp, bên là kho chứa đồ.

 

Tôn Nhân Đức mở cửa, Trăn Trăn dắt Ngụy Ngọc Cẩm bước .

 

Gian phòng bên ngoài chỉ bày một bộ sofa, bàn và bàn ăn, trông trống trải.

 

Phòng bên trong là một gian phòng thông , phía trong cùng đặt một chiếc giường đơn và tủ đầu giường.

 

Gian ngoài đặt một tủ quần áo lớn, một giá sách và một bàn việc cạnh cửa sổ.

 

Đây vốn là những thứ Tôn Nhân Đức bố trí từ lúc Vương Tân Chí còn ở đây.

 

Tôn Nhân Đức đưa chìa khóa cho Ngụy Ngọc Cẩm: "Ký túc xá của xưởng thường cho ở ba năm, nếu ba năm vẫn chỗ ở thì mới gia hạn tiếp.

 

 

 

 

Loading...