Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 418

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:40:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai má Si Tuấn Kiệt ửng đỏ, dắt Trăn Trăn chạy thẳng tòa nhà giảng đường, tìm một phòng học trống đẩy Trăn Trăn trong.

 

Trăn Trăn ngơ ngác Si Tuấn Kiệt chốt cửa : "Anh gì thế?

 

Cứ như ăn trộm ?"

 

Si Tuấn Kiệt , gương mặt lộ rõ vẻ căng thẳng và ngượng ngùng: "Vậy thì khi nào chúng kết hôn?"

 

Trăn Trăn buồn bực lườm một cái: "Trời ạ, em cứ tưởng chuyện gì, thế thôi mà cũng tìm chỗ để ?"

 

Si Tuấn Kiệt đưa tay kéo Trăn Trăn lòng, dụi dụi đầu cổ đó, đặt một nụ hôn lên má Trăn Trăn: "Anh chỉ tìm một nơi ai để ôm em thật c.h.ặ.t, sẵn tiện bàn chuyện đại sự của hai đứa ."

 

Trăn Trăn ngả đầu , vờ nghiêm túc : "Anh hỏi chuyện kết hôn tùy tiện như nhé." Cô giơ tay nhéo má Si Tuấn Kiệt, khẽ kéo : "Em cho , chỉ dùng 'mỹ nam kế' là xong , ít nhất một buổi cầu hôn trò khiến em nhớ mãi cả đời, thì em mới xem xét."

 

Si Tuấn Kiệt khẽ , tì trán trán Trăn Trăn: "Xem em định khó ?"

 

"Cho nên suy nghĩ cho kỹ đấy nhé, lấy vợ ." Trăn Trăn đưa tay ôm lấy cổ Si Tuấn Kiệt, trai mắt ngày càng tuấn tú, cô kìm kiễng chân lên hôn phớt lên môi một cái.

 

"Mới sáng sớm em trêu chọc ." Si Tuấn Kiệt khẽ , cúi xuống hôn c.h.ặ.t lấy môi Trăn Trăn.

 

Khi môi lưỡi chạm , cảm giác tê dại lan tỏa khiến cả hai nhanh ch.óng đắm chìm.

 

Họ quên mất thời gian, quên cả gian xung quanh, cho đến khi ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân rầm rập, hai mới sực tỉnh.

 

Si Tuấn Kiệt luyến tiếc rời khỏi đôi môi Trăn Trăn, kìm mà hôn thêm vài cái lên làn môi đỏ mọng sưng của đó.

 

Trăn Trăn tựa lòng Si Tuấn Kiệt, hớn hở như con mèo ăn vụng mồi ngon.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Si Tuấn Kiệt hôn lên đỉnh đầu Trăn Trăn, đưa tay xem đồng hồ, siết c.h.ặ.t vòng tay đang ôm eo đó: "Chúng kịp sân chạy bộ nữa , thôi thẳng xuống nhà ăn ăn sáng nhé."

 

Trăn Trăn liếc thời gian, đôi mắt linh động xoay chuyển đôi môi Si Tuấn Kiệt: "Giờ nhà ăn sớm, là chúng hôn thêm nữa ?"

 

Si Tuấn Kiệt cúi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của Trăn Trăn, nhịn mà đưa tay nhéo nhẹ: "Lý Minh Trăn, thấy mặt em ngày càng dày lên đấy."

 

Trăn Trăn giơ tay nhéo má Si Tuấn Kiệt để trả đũa, thấy còn chịu cúi đầu dâng môi tới, liền xoay thoát khỏi vòng tay : "Không cho hôn thì thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-418.html.]

 

Si Tuấn Kiệt sải cánh tay dài, kéo phắt Trăn Trăn lòng, cúi xuống chặn đôi môi đó.

 

Phải hồi lâu hai mới hổn hển tách , lúc trán Si Tuấn Kiệt lấm tấm mồ hôi mỏng, tựa đầu hõm cổ Trăn Trăn một lúc lâu mới nén nổi cơn xung động.

 

Ôm lấy vòng eo thon nhỏ của Trăn Trăn, Si Tuấn Kiệt thì thầm đầy khiêu khích bên tai đó: "Đợi khi chúng kết hôn, thể đường đường chính chính hôn em suốt cả đêm."

 

"Nghe xuôi tai đấy nhỉ." Trăn Trăn nhướng mày, thấy Hy Tuấn Kiệt đang gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cô liền ngoắc ngón tay gõ mạnh một cái trán : "Đã bảo là dùng mỹ nam kế mà, một màn cầu hôn đàng hoàng thì đừng hòng gả cho ."

 

"Á." Hy Tuấn Kiệt xoa xoa cái trán đỏ ửng, tiếc nuối thở dài một : "Vợ càng ngày càng khó lừa thì đây?"

 

Nghe từ "vợ" thốt từ miệng Hy Tuấn Kiệt, trong lòng Trăn Trăn dâng lên một cảm xúc là lạ.

 

Rặng mây hồng dần lan đôi gò má, khiến cô nảy sinh cảm giác thẹn thùng hiếm thấy.

 

Khó khăn lắm mới thấy Trăn Trăn đỏ mặt, Hy Tuấn Kiệt như phát hiện lục địa mới, ghé sát mặt gần cô, khẽ gọi một tiếng: "Vợ ơi!"

 

"Ơ kìa." Trăn Trăn giậm chân, đưa tay bịt miệng Hy Tuấn Kiệt : "Không gọi linh tinh, nhận lời gả cho ."

 

Hy Tuấn Kiệt hì hì gỡ tay Trăn Trăn xuống, ghé sát tai cô gọi ngừng nghỉ: "Vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi..."

 

Trăn Trăn vùng khỏi tay Hy Tuấn Kiệt, xoay mở cửa phòng, mặt đỏ bừng chạy ngoài.

 

Nhìn vẻ thẹn thùng đến mức cổ cũng đỏ lựng lên của cô, Hy Tuấn Kiệt kìm mà bật thành tiếng.

 

Nhà ăn đang lúc đông đúc, nhộn nhịp.

 

Trăn Trăn mua hai cái sủi cảo hấp cùng một bát tào phớ, bưng đến chỗ gắn bó hơn ba năm qua.

 

Hy Tuấn Kiệt thì bưng một bát mì thịt bò đầy ắp xuống đối diện cô.

 

Cặp đôi Hy Tuấn Kiệt và Lý Minh Trăn giờ đây trở thành một cảnh tượng quen thuộc trong khuôn viên Đại học Thủ đô.

 

 

 

 

Loading...