Rặng mây hồng dần lan đôi gò má, khiến cô nảy sinh cảm giác thẹn thùng hiếm thấy.
Khó khăn lắm mới thấy Trăn Trăn đỏ mặt, Hy Tuấn Kiệt như phát hiện lục địa mới, ghé sát mặt gần cô, khẽ gọi một tiếng: "Vợ ơi!"
"Ơ kìa." Trăn Trăn giậm chân, đưa tay bịt miệng Hy Tuấn Kiệt : "Không gọi linh tinh, nhận lời gả cho ."
Hy Tuấn Kiệt hì hì gỡ tay Trăn Trăn xuống, ghé sát tai cô gọi ngừng nghỉ: "Vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi, vợ ơi..."
Trăn Trăn vùng khỏi tay Hy Tuấn Kiệt, xoay mở cửa phòng, mặt đỏ bừng chạy ngoài.
Nhìn vẻ thẹn thùng đến mức cổ cũng đỏ lựng lên của cô, Hy Tuấn Kiệt kìm mà bật thành tiếng.
Nhà ăn đang lúc đông đúc, nhộn nhịp.
Trăn Trăn mua hai cái sủi cảo hấp cùng một bát tào phớ, bưng đến chỗ cũ gắn bó hơn ba năm qua.
Hy Tuấn Kiệt thì bưng một bát mì thịt bò đầy ắp xuống đối diện cô.
Cặp đôi Hy Tuấn Kiệt và Lý Minh Trăn giờ đây trở thành một cảnh tượng quen thuộc trong khuôn viên Đại học Thủ đô.
Trai tài gái sắc, đều là những sinh viên ưu tú giữ vững vị trí Đệ Nhất suốt bốn năm liền ở chuyên ngành của .
Quan trọng là khi yêu , họ lúc nào cũng dính lấy như hình với bóng, chẳng bao giờ ngại ngần ánh mắt ngoài.
Kể từ năm Đại Nhất, trừ lúc lên lớp ban ngày và ngủ buổi tối, thời gian còn họ đều ở bên .
Sáng sớm, các bạn học thấy bóng dáng hai chạy bộ sân vận động, tối đến chắc chắn sẽ bắt gặp họ kề đầu bên sách hoặc bài tập trong thư viện.
Chỗ cạnh cửa sổ ở nhà ăn giờ đây dường như trở thành vị trí đặc quyền của riêng hai .
Những cặp đôi trong trường đều vô thức lấy Hy Tuấn Kiệt và Lý Minh Trăn chuẩn mực.
vì ngoại hình của hai quá đỗi xuất sắc, nên dù họ gì nữa trông cũng vô cùng mãn nhãn.
Trong khi đó, các cặp đôi khác học theo thì kiểu gì cũng thấy chút gượng gạo.
Hy Tuấn Kiệt đặt bát mì xuống bàn, Trăn Trăn đang cúi đầu ăn tào phớ, nhịn mà cúi xuống mặt cô: "Vẫn còn thẹn thùng cơ ?"
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Trăn Trăn chẳng thèm ngẩng đầu, lí nhí đáp một câu: "Im lặng, ăn cơm ."
Hy Tuấn Kiệt lắc đầu, cầm đũa gắp một miếng thịt bò đưa đến tận miệng cô: "Ăn miếng thịt bò , đừng thẹn nữa."
Trăn Trăn ngẩng lên, đầy nghi hoặc: "Định dùng một miếng thịt bò mà dỗ ?
Anh coi thường quá đấy."
"Một miếng thì hai miếng." Hy Tuấn Kiệt rạng rỡ đưa miếng thịt sát môi Trăn Trăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-418.html.]
Cô hừ nhẹ một tiếng há miệng ăn gọn miếng thịt bò.
Nữ sinh bàn bên cạnh chứng kiến cảnh Hy Tuấn Kiệt ấm áp đút thịt cho Trăn Trăn mà trái tim nhỏ bé đập liên hồi.
Cô cảm thấy ngọt ngào như nếm mật, mặt vô thức lộ nụ mãn nguyện.
Cô mở to mắt, chăm chú hai đút cho ăn hết bữa ngọt ngào dắt tay rời .
Cô gái ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập rộn ràng, bực đá một cái chân yêu đang cắm cúi ăn mì đối diện.
"Gì thế?" Anh ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Nhìn khóe miệng yêu vẫn còn dính nước dùng mì, cô gái cảm thấy tâm trạng yêu đương ngọt ngào của lập tức bay mất một nửa.
Cô chán ghét rút khăn tay lau sạch khóe miệng cho , há miệng hiệu: "A..."
"Gì ?" Anh ghé sát : "Dính răng ?"
Mặt cô gái lập tức chuyển sang màu xanh mét.
Cô ngượng nghịu liếc xung quanh, thấy ai chú ý mới nhỏ giọng : "Đút thịt bò cho em."
"À." Anh cúi xuống, bới trong bát một hồi lâu cô với vẻ mặt vô tội: "Hết , ăn sạch sành sanh .
Hay là em húp tí nước dùng nhé?"
Cô gái cạn lời mặt , hít sâu hai đột ngột phắt dậy: "Chúng chia tay , từ giờ đừng tìm nữa."
"Tại chứ?
Vì ăn thịt bò ?" Anh ngây : "Hay là để mua bát mì thịt bò khác, em đừng giận mà, ..."
Cô gái đeo ba lô chạy biến thật nhanh.
Anh định đuổi theo nhưng cái bánh bao cô ăn dở vẫn thấy tiếc, do dự một lát thì cô gái mất hút.
Anh tống nốt cái bánh bao miệng, khó hiểu lẩm bẩm: "Sao tự nhiên nổi giận nhỉ?"
Dù thời điểm nghiệp đang đến gần nhưng vẫn còn một học phần chuyên ngành kết thúc.
Trăn Trăn và Hy Tuấn Kiệt dắt tay đến phòng học tiếng Pháp, chào hỏi các bạn ngược chiều vị trí giữa lớp như thường lệ.
Cô gái ở nhà ăn lúc nãy cũng chạy lớp, chọn một chỗ cạnh cửa sổ thể quan sát hai .
Bạn học cạnh là Trương Quân Bảo ngẩng đầu cô, lạ lùng hỏi: "Hoàng Anh, thế?