Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:40:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng mấy chốc, bộ nội thất tại triển lãm sạch bách.

 

Có những cặp đôi sắp cưới mua hụt còn đuổi thẳng đến xưởng, vây kín cổng kẽ hở.

 

Trăn Trăn tính toán lượng tồn kho và tốc độ sản xuất, chỉ cho phép mỗi ngày bán mười bộ tại cổng xưởng.

 

Người xếp hàng hôm thì hôm đến, tiếng lành đồn xa, thời gian xếp hàng ngày một sớm hơn.

 

Cùng với việc nội thất và nệm thương hiệu Đằng Đạt cháy hàng, một cơn sốt "Đằng Đạt" nhanh ch.óng quét qua thủ đô.

 

Nhà ai cưới xin mà bày một bộ đồ Đằng Đạt thì mát mặt lắm.

 

Nếu nhà nào mua nệm Đằng Đạt, chắc chắn trải một tấm ga giường bọc mép để lộ nhãn hiệu ở bốn góc nệm , như thế mới thu hoạch hết lượt đến lượt khác những ánh ngưỡng mộ.

 

Thủ đô vốn là nơi dẫn đầu xu hướng cả nước, chẳng mấy chốc cổng xưởng Đằng Đạt chật kín các nhà cung cấp từ khắp nơi đổ về.

 

Tôn Nhân Đức ký hợp đồng đến mỏi cả tay, máy móc mới liên tục nhập về, băng rôn tuyển dụng hết đến khác treo lên, thương hiệu nội thất ván ép Đằng Đạt trở thành cái tên nổi tiếng quốc.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Trong khi đó, thương hiệu nội thất gỗ thịt Phi Hoàng theo con đường cao cấp, chỉ chiếm thị phần lớn trong xuất khẩu hàng năm, mà nhiều gia đình giàu trong nước cũng đến đặt hàng nội thất giả cổ.

 

săn đón, giá nội thất gỗ thịt chạm khắc tinh xảo tăng gấp ba chỉ trong vòng đầy một năm.

 

Còn những bộ từ gỗ quý lâu năm như sưa vàng thì giá lên tới hàng vạn tệ một bộ.

 

Ngoài , các nghệ nhân chạm khắc lão luyện của xưởng Đằng Đạt còn chế tác các loại hòm xiểng chạm hoa, bàn thờ kiểu Nhật...

 

mang lợi nhuận nhỏ cho xưởng.

 

Đến lúc Trăn Trăn sắp nghiệp đại học, lượng công nhân xưởng Đằng Đạt lên tới một nghìn , diện tích nhà xưởng cũng mở rộng gấp năm so với ban đầu.

 

Trong hai năm qua, chỉ riêng lợi nhuận từ xưởng nội thất, Trăn Trăn thu về tới mấy chục triệu tệ.

 

Trăn Trăn con trong tài khoản, đôi mắt híp : "Cuối cùng cũng một khoản tiền công khai để những việc thích ."

 

---

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-417.html.]

Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính, chiếu ký túc xá, rọi lên khuôn mặt Trăn Trăn.

 

Trăn Trăn mở mắt, cầm chiếc đồng hồ đầu giường lên xem, hóa gần sáu giờ.

 

Lúc , một nửa trong phòng dậy, nhưng ai nấy đều cố gắng phát tiếng động khi mặc đồ gấp chăn để tránh thức giấc những bạn còn đang ngủ.

 

Trăn Trăn đ.á.n.h răng rửa mặt xong, về phòng uống một ly nước ấm khoác bộ đồ thể thao khỏi cửa.

 

Si Tuấn Kiệt đang ghế dài ký túc xá nữ nhẩm tiếng Anh, đây là ngoại ngữ thứ hai mà chọn học từ năm thứ hai.

 

Trăn Trăn kiếp vốn học tiếng Anh, kiếp theo học ngài Vong Ngã một nữa, nên bây giờ khi ở riêng với Si Tuấn Kiệt, họ thường đối thoại bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp để rèn luyện kỹ năng .

 

Trăn Trăn xuống lầu, thấy Si Tuấn Kiệt đang sách liền mỉm chạy : "Anh đợi lâu ?

 

Hôm nay em dậy muộn."

 

"Không , dạo em vất vả , ngủ thêm chút nào chút nấy." Si Tuấn Kiệt Trăn Trăn với ánh mắt đầy xót xa, đưa tay nhận lấy chiếc ba lô vai cô.

 

"Ai bảo em theo học tới ba chuyên ngành chi." Trăn Trăn vươn vai một cái: " may mà sắp nghiệp , những ngày tháng chạy đôn chạy đáo khắp các giảng đường sắp kết thúc, sắp thảnh thơi .

 

Mà nghĩ thấy những ngày cũng thật trọn vẹn, rời xa giảng đường cũng thấy tiếc nuối, em quãng thời gian vô lo vô nghĩ nhất của đời chính là lúc còn học."

 

" em cũng giống ." Si Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, mỉm bẹo mũi cô: "Người học là để tận hưởng thời gian đèn sách, còn em thì như đang liều mạng ."

 

"Hì hì, thật em cũng thấy tận hưởng lắm chứ, nhất là tận hưởng tình yêu thời đại học ." Trăn Trăn dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay Si Tuấn Kiệt, mặt lộ nụ tinh nghịch: "Em , tình cảm nảy nở từ ghế nhà trường như chúng là thuần khiết nhất, đáng ngưỡng mộ nhất đấy.

 

Sau đợi con chúng lớn lên, chúng kể cho chúng , bảo đảm chúng sẽ ghen tị đến c.h.ế.t mất."

 

Si Tuấn Kiệt thấy hai chữ "con chúng " thì trái tim bỗng rung động, nụ rạng rỡ nở môi.

 

Nếu xung quanh dập dìu là sinh viên, ôm c.h.ặ.t Trăn Trăn lòng mà hôn một cái thật kêu : "Em là con của chúng ?"

 

"Vâng." Trăn Trăn thấy Si Tuấn Kiệt hớn hở đến mức miệng khép , chút khó hiểu : "Sau khi chúng kết hôn thì chắc chắn con chứ, gì đáng ."

 

 

 

 

Loading...