Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 362

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:36:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ khi nghỉ lễ đến nay, Trăn Trăn hiếm khi thức khuya.

 

Sáng hôm ngủ đến trưa nhưng cũng mười giờ mới ngủ dậy.

 

Vươn vai một cái, đó thấy cả sảng khoái vô cùng.

 

Quét ý thức một vòng, Nhục Bao đang múa b.út thành văn bàn học, Đậu Bao đang kèm hai con trai nhà Minh Nam bài tập, Đường Bao phụ Lý Lão Thái nhặt đỗ, vợ chồng Minh Bắc thì đang dỗ Nhục Nhục chơi xếp hình.

 

Thấy bên ngoài cũng việc gì, Trăn Trăn cũng chẳng buồn khỏi phòng, liền lách gian, dùng nước dùng gà nấu sẵn một bát mì ăn.

 

Điều chỉnh nhiệt độ gian lên hai mươi tám độ, Trăn Trăn mặc đồ ngủ, nửa chiếc ghế bập bênh tràn ngập ánh nắng để học từ vựng.

 

Mãi đến trưa khi Đường Bao sang gọi ăn cơm, đó mới lách trở giường.

 

Trăn Trăn là đứa trẻ lười biếng, nên thỉnh thoảng ngủ nướng một chút cũng chẳng ai quở trách.

 

Ăn trưa xong, đó sang phòng Nhục Bao xem bài.

 

Kiến thức nền tảng khá vững chắc, nhưng hai câu hỏi mẹo thì Nhục Bao đều mắc bẫy.

 

Khi Trăn Trăn dùng b.út đỏ gạch chân điểm mấu chốt, mặt Nhục Bao liền xanh mét.

 

Rõ ràng khi tự nhắc kỹ đề, thế mà hễ vội vàng là quên sạch.

 

"Tự trách chịu nhớ đúng ?" Trăn Trăn híp mắt Nhục Bao: "Không , gập bụng xong là nhớ ngay thôi." Lúc đề Trăn Trăn nắm rõ đáp án nên chỉ đầy một tiếng chấm xong tất cả: "Tổng cộng năm câu sai do đề kỹ, những câu thực sự thì tính.

 

Năm trăm cái gập bụng, con định chia mấy ngày thành?"

 

"Năm ngày ạ?" Nhục Bao khổ sở đó.

 

"Được." Trăn Trăn đồng ý sảng khoái, "Dù năm ngày nữa cũng thi bộ đề tiếp theo."

 

Thế nên khi Hy Tuấn Kiệt đến nhà họ Lý để bàn bạc với Trăn Trăn về chuyện chúc thọ ngày mai, đó Minh Bắc kéo vườn với vẻ bí mật.

 

Cây cối trong vườn mảnh khảnh nhất cũng cả trăm năm tuổi, cây nào cây nấy cao v.út.

 

Hy Tuấn Kiệt đang thắc mắc mùa đông lạnh lẽo thế Minh Bắc dẫn đây gì, thì thấy một giọng run rẩy vang lên: "Năm mươi tám, năm mươi chín, sáu mươi..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-362.html.]

 

Men theo tiếng , Hy Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn đang vắt vẻo một cành cây cao, cành cây to bên cạnh treo ngược một , đó gập bụng đếm với giọng điệu dở dở .

 

Hy Tuấn Kiệt sợ đến xanh cả mặt, ôm lấy cây ngửa cổ hét lớn: "Trăn Trăn, xuống ngay , ngã xuống chuyện đùa !"

 

Nhục Bao treo cây sắp đến nơi: "Tiểu cô phu ơi mắt mũi kiểu gì thế, thấy dễ ngã là cháu ?"

 

nhận treo cây là ai, nhưng tiếng "tiểu cô phu" khiến Hy Tuấn Kiệt thấy sảng khoái cả : "Thế cháu gập bụng cho cẩn thận , đừng mà ngã đấy."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Nhục Bao suýt chút nữa thì tức phát vì câu của Hy Tuấn Kiệt.

 

Trăn Trăn cây ngặt nghẽo, kiên trì đợi Nhục Bao đủ một trăm cái mới đưa tay kéo đó lên.

 

Nhìn hai cô cháu những động tác nguy hiểm cái cây cao ba bốn mét, Hy Tuấn Kiệt sợ đến hồn bay phách lạc.

 

Trèo xuống một đoạn, thấy cách mặt đất đầy hai mét, Trăn Trăn nhẹ nhàng thực hiện một cú nhảy điệu nghệ, từ cây lộn nhào xuống đất, đáp ngay mặt Hy Tuấn Kiệt, nhẹ tênh một tiếng động.

 

Xoay , Trăn Trăn thấy sắc mặt Hy Tuấn Kiệt trắng bệch mới nhận đó sợ hãi.

 

Người đó gượng nắm lấy tay Hy Tuấn Kiệt lắc nhẹ: "Anh nhà em ở ngay cạnh núi mà, từ nhỏ leo trèo thế , thực với em chuyện chẳng nguy hiểm tí nào."

 

Hy Tuấn Kiệt vươn tay kéo Trăn Trăn lòng, ôm thật c.h.ặ.t: " em cứ như sắp ngã xuống ."

 

Cảm nhận cơ thể Hy Tuấn Kiệt vì sợ hãi mà run rẩy, Trăn Trăn vòng tay ôm lưng đó, dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn l.ồ.ng n.g.ự.c đương sự: "Không mà, ."

 

Nhục Bao vẫn đang hì hục leo xuống, khó khăn lắm chân mới chạm đất, xoay thấy hai đang ôm thắm thiết, đôi chân lập tức nhũn bệt xuống gốc cây.

 

Minh Bắc lắc đầu kéo đó dậy: "Mới mấy năm mà một trăm cái gập bụng nhũn chân , con lười vận động quá đấy."

 

"Con hai dọa cho nhũn chân thì ." Nhục Bao chỉ tay về phía Trăn Trăn nhưng dám to: "Hai họ sợ ông nội con thấy đ.á.n.h gãy chân ?"

 

Minh Bắc sờ cằm, nhận xét công tâm: "Cô con thì , còn Hy Tuấn Kiệt thì khó lắm."

 

Dứt lời, hai liền thấy Trăn Trăn bỗng ngẩng đầu lên quàng lấy cổ Hy Tuấn Kiệt.

 

 

 

 

Loading...