Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 357

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:36:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ cái ao trong vườn, tuy thông với dòng nước chảy ở Bắc Dương, nhưng vì thời tiết quá lạnh nên ngay cả Bắc Dương cũng đóng băng, huống chi là cái ao nhỏ .

 

Trăn Trăn dùng ý thức kiểm tra độ dày của lớp băng, thấy đủ sức chịu sự nghịch ngợm của mấy nhóc nên cũng mặc kệ chúng.

 

Lý Lão Thái thấy Quế Hoa sang thì hỏi một câu: "Đường Bao ?"

 

Quế Hoa mỉm xuống chiếc ghế bên cạnh: "Cháu nó ngủ ạ.

 

Mấy hôm nay di chuyển suốt chẳng giấc nào t.ử tế, tắm xong chạm gối là ngủ ngay."

 

"Con gái thì vẫn ngoan ngoãn hơn." Lý Lão Thái mỉm gật đầu, hỏi Quế Hoa: "Bên ông bà thông gia thế nào?

 

Sức khỏe vẫn chứ?"

 

Quế Hoa lắc đầu: "Mẹ con thì vẫn , nhưng bố con thì sức khỏe cứng cáp lắm.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Bao nhiêu năm vất vả cực nhọc, giờ mới thảnh thơi thì cơ thể chút chịu nổi."

 

Lý Lão Thái liền thở dài: "Ở núi , mùa đông gió l.ồ.ng lộng, mùa hè ẩm thấp, nhất là nên bảo ông bà sớm chuyển xuống núi mà ở."

 

"Nhà con chuyển xuống ạ, giờ cũng ở An Bắc, sống cùng chúng con." Quế Hoa : "Chỉ hai ông trai của con là cái mất tăm mất tích luôn."

 

Lý Lão Thái thì giật , vội hỏi dồn: "Chuyện là thế nào hả con?"

 

Quế Hoa thở dài: "Chuyện kể từ lúc con giấu mấy thỏi vàng..."

 

Nhiều năm , khi Minh Đông và Quế Hoa sắp kết hôn mời Quế Hoa đến vẽ tủ chè.

 

Lúc đó Quế Hoa từng kể, năm xưa khi bố chị bắt đến Bắc Xoa đưa cải tạo ở lâm trường, chị là Lưu Xuân Hoa liều mạng đêm hôm khuya khoắt một tìm đến biệt phủ cũ của gia đình dùng để nghỉ chân khi săn ở lâm trường Bắc Xoa.

 

Bà len lén khuân mấy bộ chăn đệm dày dặn về, còn quên bọc vải rách, đắp thêm vài mảnh vá nhồi ít cỏ bên trong giả đồ bỏ .

 

Lúc đó Lưu Xuân Hoa kể , ai cũng tưởng bà chỉ lấy chăn và bộ hòm vẽ, cũng chẳng nghĩ gì thêm.

 

Ngô Gia năm xưa cũng là gia đình tư sản lẫy lừng, tiền bạc muôn vàn, ngay cả một biệt phủ nhỏ chắc chắn cũng sẽ để ít vàng thỏi hoặc bạc trắng phòng khi khẩn cấp.

 

Dù Lưu Xuân Hoa chỉ đến biệt phủ họ Ngô vài nhưng nơi giấu tiền bà vẫn nắm rõ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-357.html.]

Gỡ bức tranh sơn dầu tường xuống, bên trong lộ một chiếc két sắt.

 

Mở thì thấy ba thỏi vàng nhỏ và một ít tiền giấy.

 

Vì biệt phủ bỏ hoang lâu ngày, tiền giấy vẫn là loại từ khi thành lập nước, hết hạn đổi từ lâu nên Lưu Xuân Hoa cũng chẳng lấy, chỉ giấu ba thỏi vàng trong .

 

Về đến nhà, bà đợi lúc ngủ say mới lén rút hai viên gạch trong hầm bếp giấu đó, hề với ai.

 

Bố Quế Hoa đây vốn là công t.ử bột, chẳng bao giờ lo chuyện tiền nong, cũng chẳng để tâm tiền để , nên ông cũng chẳng ngờ Lưu Xuân Hoa tìm thấy vàng trong biệt phủ.

 

Hai năm khi cuộc vận động kết thúc, Lý Lão Thái bảo Vương Tố Phân đến lâm trường đón bố Quế Hoa xuống núi sinh sống.

 

nhà Minh Đông ở An Bắc cũng còn phòng trống, để ông bà về đó Quế Hoa cũng yên tâm.

 

Lưu Xuân Hoa trải qua quá nhiều biến cố cuộc đời, chịu khổ mấy chục năm ở lâm trường nên hình thành tính cách vô cùng cẩn trọng.

 

Bà lo lắng cuộc vận động sẽ lặp nên kiên quyết xuống núi.

 

Mãi đến hai ba năm , thấy đài phát thanh ở lâm trường ngày nào cũng phát chính sách mới, thành phần cũng thi đại học, bà mới dần tin rằng những ngày tháng tăm tối đó thực sự qua .

 

Lúc Lý Lão Thái và vợ chồng Lý Mộc Vũ chuyển đến Thủ đô.

 

Lưu Xuân Hoa tìm địa chỉ liên lạc của Minh Đông mà Vương Tố Phân để cho con rể một lá thư.

 

Kết hôn bao nhiêu năm, đây là đầu tiên vợ nhờ vả , Minh Đông vội vàng xin nghỉ phép bắt tàu hỏa về lâm trường Bắc Xoa.

 

Dù Lưu Xuân Hoa cả con trai lẫn con dâu, nhưng ngoài mà bà thấy tin cậy nhất chính là nhà họ Lý, từ xuống đều toát vẻ thật thà chất phác.

 

"Minh Đông , nhờ con tìm mua giúp một căn nhà nhỏ ở An Bắc, đủ cho cả nhà già trẻ ở là ." Lúc đó Lưu Xuân Hoa đưa yêu cầu một cách thản nhiên.

 

"Tiền mà mua nhà chứ?" Bố Quế Hoa giường hừ hừ vài tiếng, lưng thở dài buồn bã: "Tiền kiếm còn chẳng đủ ăn."

 

Minh Đông cũng hiểu cảnh nhà vợ, sợ họ cãi vì chuyện tiền nong nên vội khuyên: "Thật cũng vội mua ạ, em chúng con đều ở Bắc Xoa, là bố cứ sang nhà con ở ."

 

Lưu Xuân Hoa gì, dậy lấy cái móc lò cậy viên gạch trong hầm bếp , lấy ba thỏi vàng nhỏ khiến cả nhà đều sững sờ.

 

 

 

 

Loading...