Trăn Trăn ăn xong một miếng, cảm thấy hương thịt tràn ngập khoang miệng, lập tức kìm gắp thêm một miếng nữa.
Nhìn dáng vẻ tận hưởng của Trăn Trăn, Hy Tuấn Kiệt mỉm mãn nguyện.
Anh gắp một miếng rau xanh hầm cùng thịt viên bỏ bát Trăn Trăn: "Rau hầm chung với thịt viên nên thấm hết vị thịt , em ăn thử ."
Miệng Trăn Trăn đang nhét đầy thức ăn, chẳng còn chỗ mà năng gì nữa.
Đợi nuốt trôi miếng thịt viên xuống, đó vội vàng bỏ rau miệng.
Quả nhiên, cải thìa chín tới chỉ giòn ngọt mà còn mang theo hương vị đậm đà của thịt và gạch cua.
Ăn thêm một miếng cơm, Trăn Trăn gắp một miếng sườn nhỏ màu đỏ thẫm bóng bẩy.
Bên ngoài là vị chua ngọt đặc trưng, bên trong là vị mặn ngọt hài hòa, thịt mềm rục, nước sốt đậm đà tươi ngon, ngay cả phần xương cũng hầm mềm đến mức c.ắ.n một cái là nước thịt trào .
"Thơm quá mất." Trăn Trăn Hy Tuấn Kiệt với ánh mắt lấp lánh như ngàn vì : "Sao thể nấu ngon đến thế ?
Ăn bữa xong chắc cả tuần tới nuốt trôi cơm nhà ăn mất."
Hy Tuấn Kiệt múc một bát canh ốc hương đưa cho Trăn Trăn, sự dịu dàng trong ánh mắt đó còn ngọt ngào hơn cả nước sốt bao quanh miếng sườn: "Uống vài ngụm canh , kẻo nghẹn."
Ốc hương trần qua nước dùng nên giữ độ tươi giòn, quyện cùng nước dùng thượng hạng ngọt thanh, Trăn Trăn húp một ngụm cảm thấy vị giác càng thêm mở rộng.
Lúc Trăn Trăn và Hy Tuấn Kiệt mới đến nhà ăn thì đông lắm.
Dần dần đến giờ cơm, sinh viên đổ về ngày một nhiều, trong đó thiếu sinh viên các khoa Tiếng Pháp, Báo chí và Kinh tế.
Nếu sinh viên khoa Tiếng Pháp sớm sự chuẩn tâm lý vì thường xuyên thấy Hy Tuấn Kiệt chiếm chỗ cho Lý Minh Trăn, thì đối với nam sinh hai khoa còn , đây chẳng khác nào một tiếng sét ngang tai giữa trời quang.
Sinh viên khóa tuổi tác vốn đồng đều, lớn nhất ba mươi tuổi, chuyện kết hôn sinh con là lẽ thường tình.
Vì , một nữ học bá đang độ tuổi xuân thì xinh như Trăn Trăn quả thực là của hiếm.
Rất nhiều nam sinh coi Lý Minh Trăn là nữ thần trong mộng, bao nhiêu bài thơ tình nhật ký tặng đó.
Thế mà nữ thần bỗng chốc trở thành "hoa chủ", khiến nhiều nam sinh cứ thẫn thờ, bưng cặp l.ồ.ng mà quên cả lấy cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-342.html.]
Thế là trong lúc Trăn Trăn đang ăn uống ngon lành, đó phát hiện các bàn xung quanh ngày càng chật kín.
Một nửa nam sinh chếch đối diện Trăn Trăn, ôm hy vọng " họ là em" để tới thám thính tình hình; một nửa nữ sinh chếch đối diện Hy Tuấn Kiệt, rõ ràng là mượn nhan sắc của để đưa cơm.
Tâm tư thiếu nữ luôn là những vần thơ, tuy thời nữ sinh dám dạn dĩ tỏ tình nhiều, nhưng dám lén thì chẳng hề ít.
Mỗi khi Hy Tuấn Kiệt gắp thức ăn cho Trăn Trăn mỉm với đó, luôn thể thấy vài tiếng nghiến thìa "ken két".
Trăn Trăn chỉ mải mê ăn thức ăn, đến lúc định ăn cơm thì bụng no căng.
Người đó thấy Hy Tuấn Kiệt thanh nhã bỏ miếng cơm cuối cùng trong bát miệng, chỉ cái bát sạch trơn còn một hạt cơm, mà ngay cả khóe môi đầu ngón tay cũng hề dính chút dầu mỡ nào.
Trăn Trăn chút rầu rĩ bát cơm còn quá nửa của .
Thời vẫn còn dùng tem phiếu, lương thực tinh vẫn là thứ vô cùng quý giá.
Như ở nhà ăn, chỉ một ít sinh viên gọi cơm trắng và màn thầu, còn đại đa vẫn ăn bánh ngô, bánh bao ngũ cốc kèm dưa muối.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nếu đem đổ bỏ chỗ cơm thừa , chẳng đến ánh của khác, ngay cả bản đó cũng đành lòng.
Thấy Trăn Trăn bát cơm với vẻ mặt đầy lo âu, Hy Tuấn Kiệt nhướn mày: "Ăn hết ?"
"Vâng." Trăn Trăn giơ ba ngón tay , Hy Tuấn Kiệt đầy tội nghiệp: "Món thịt viên gạch cua ngon quá, lỡ ăn tận ba viên, giờ thấy no quá chừng."
Khẽ một tiếng, Hy Tuấn Kiệt đưa cho Trăn Trăn một tờ khăn giấy gấp gọn: "Đi rửa tay , chỗ còn cứ để lo."
Thấy vẫn còn khá nhiều thức ăn thừa, Trăn Trăn cứ ngỡ Hy Tuấn Kiệt định trút cơm cặp l.ồ.ng nên nhận lấy khăn giấy bồn rửa sạch tay và mặt.
Đến khi đó cầm khăn tay lau mặt trở về, bỗng kinh ngạc phát hiện Hy Tuấn Kiệt mà bưng bát cơm thừa của đó sang, cứ thế thong thả ăn cùng với rau xanh.
Người đó đối diện Hy Tuấn Kiệt, vô thức lấy khăn tay lau những giọt nước đọng má, chút ngượng ngùng : " mà, chỗ đó ăn qua , sạch cho lắm..."
"Không mà." Ánh mắt Hy Tuấn Kiệt lướt qua làn môi đỏ của Trăn Trăn, nụ mặt càng thêm sâu: "Anh thấy ngon hơn đấy."