Ông thương con bé tận xương tủy , xem, lúc nãy Trăn Trăn với Hy Tuấn Kiệt sáng sớm chạy bộ cùng mà mặt ông đen kịt thế , nếu bảo Trăn Trăn yêu, chắc chắn ông sẽ nổ tung mất."
"Chứ còn gì nữa." Lý Lão Thái rít một t.h.u.ố.c, cũng chút lo lắng: " Trăn Trăn xưa nay vốn là chủ kiến lớn, hơn nữa đây cũng chẳng chuyện gì, thể ngăn cản con bé .
Hay là chúng cứ giấu bố nó , dù lúc nãy ông uống say mướt mải thế, chắc gì nhớ chuyện buổi trưa."
"Thế nếu nhỡ ông nhớ mang máng một chút thì ạ?" Vương Tố Phân Lý Lão Thái đầy mong đợi.
Lý Lão Thái đặt tẩu t.h.u.ố.c xuống, giọng điệu vô cùng kiên định: "Cứ bảo ông mơ thôi, chẳng chuyện đó .
Dù nhóc nhà họ Hy chắc chắn sẽ năng qua , ông từ từ cũng quen thôi."
Vương Tố Phân đối với Lý Lão Thái là sự tin tưởng vô điều kiện, bà lập tức gật đầu phụ họa: "Ý kiến của chắc chắn là vấn đề gì ạ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Lý Lão Thái Minh Bắc đang quét nhà, gọi : "Anh ở trường thì để tâm một chút, để mắt tới em gái với cái nhà họ Hy .
Tìm hiểu thì , nhưng để lôi lôi kéo kéo, sờ tay em gái , ?"
"Cháu ạ." Minh Bắc vỗ n.g.ự.c đôm đốp: "Nội cứ yên tâm, cháu chắc chắn để nắm tay em gái cháu ."
Chiều hôm đó, Hy Tuấn Kiệt đợi sẵn ở trạm xe buýt.
Minh Bắc, Vương Tân Văn và Trăn Trăn khỏi con ngõ, Hy Tuấn Kiệt tinh mắt nhận ngay, vội vàng tiến đón: "Trăn Trăn..."
"Ấy!
Ấy!
Ấy!" Minh Bắc dang rộng hai tay chắn mặt Trăn Trăn: "Không nắm tay nhé."
Hy Tuấn Kiệt liếc Minh Bắc một cái, đưa một túi giấy cho : "Chiều nay ít sườn rán, Minh Bắc và chị dâu lát nữa lên xe ăn cho nóng."
Minh Bắc ngửi thấy mùi thơm tỏa từ túi giấy, tiền đồ mà nuốt nước miếng ực một cái.
Anh đầu Trăn Trăn, ngượng ngùng hỏi: "Anh nhận ?"
Trăn Trăn thấy sắp chảy cả nước miếng tới nơi , nghiêm túc gật đầu: "Người cho thì cứ cầm lấy."
Minh Bắc lập tức nhận túi giấy, đưa cho Vương Tân Văn xem: "Vợ ơi, em ngửi xem mùi em ăn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-340.html.]
Trăn Trăn lách qua Minh Bắc đang chắn đường, bước tới mặt Hy Tuấn Kiệt, mấy cái hộp cơm đựng trong cái túi lớn tay , tò mò hỏi: "Anh mang theo gì thế ?"
Hy Tuấn Kiệt chỉ cho cô xem: "Chiều nay về nhà bảo đem nốt năm con bồ câu còn chiên, mang cho em ba con.
Ngoài nhà mới tặng cua lông, cho em bốn viên sư t.ử đầu nhân gạch cua.
Buổi trưa thấy em thích ăn mấy món chua ngọt nên thêm sườn xào chua ngọt, còn một món tâm cải xào hạt dẻ để giải ngấy.
Hạt dẻ là loại mới thu hoạch mùa thu năm nay, chỉ to mà còn ngọt và bùi nữa." Cuối cùng Hy Tuấn Kiệt chỉ cái bình giữ nhiệt quá lớn đặt cùng: "Còn món canh ốc Hưởng Loa, chỉ khai vị tiêu thực mà còn dưỡng nhan, hợp với em."
Chỉ thôi mà Trăn Trăn thấy thèm .
Nhìn từng hộp cơm chồng lên , cô cảm động xót xa: "Buổi trưa nhiều món thế , buổi chiều nghỉ ngơi một chút?"
"Cũng tốn bao nhiêu công sức ." Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn, mỉm ấm áp: "Hơn nữa, thích dáng vẻ em ăn những món nấu."
Trăn Trăn ngẩng đầu , gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng: "Vậy tối nay chúng cùng ăn cơm."
"Bíp bíp..." Tiếng còi xe vang lên, Trăn Trăn thì là xe buýt tới.
Cửa xe mở , Trăn Trăn liền chủ động nắm lấy tay Hy Tuấn Kiệt cùng lên xe.
Minh Bắc đang cầm túi sườn rán bỗng ngẩn tò te: "Nội bảo để Hy Tuấn Kiệt sờ tay Trăn Trăn, nhưng là Trăn Trăn chủ động nắm tay , thế thì tính giờ?"
Trăn Trăn dắt tay Hy Tuấn Kiệt tìm ngay một chỗ đôi.
Sau khi Trăn Trăn phía cửa sổ, cô cẩn thận nhận lấy mấy hộp cơm từ tay Hy Tuấn Kiệt đặt bên trong , chỉ sợ đổ.
Hy Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn chỉ nửa ghế, bèn thấy đành lòng: "Thật thể ôm mấy hộp cơm đó mà."
"Không ." Trăn Trăn lý sự hùng hồn: "Hai đứa còn nắm tay nữa chứ."
Minh Bắc tới cạnh Trăn Trăn, thấy câu đó thì trượt chân suýt nữa là ngã nhào.
Anh một tay nắm lấy tay vịn, tay bấu c.h.ặ.t túi giấy, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Vương Tân Văn đỡ bụng xuống, ngẩng đầu thấy dáng vẻ chật vật của Minh Bắc thì bật : "Sao ngốc thế?"