Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 338

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:36:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Món ăn chua ngọt giòn mềm chinh phục tất cả phái nữ bàn tiệc.

 

Lý Lão Thái khen ngớt lời đành, ngay cả Tạ Nhã Nam và Vương Tân Văn đó cứ ngửi thấy mùi tanh của cá là buồn nôn, giờ cũng ăn ngừng nghỉ.

 

Không những nghén mà còn mở mang khẩu vị, ăn nhiều hơn ngày thường hẳn một bát cơm.

 

Bữa cơm kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, Lý Mộc Võ vỗ vỗ cái bụng căng tròn đầy mãn nguyện.

 

Anh dùng chiếc khăn ấm mà Trăn Trăn chuẩn sẵn cho mỗi để lau tay và miệng, chút đắc ý Hi Trường Ba: "Con gái nấu ăn ngon chứ?"

 

Hi Trường Ba thần sắc chút kỳ quái , nếu sự thật thì khiến phát điên .

 

Trăn Trăn bàn tiệc uống hai ly rượu nho, lúc hai gò má ửng hồng, đôi mắt cũng long lanh nước.

 

Người đó cầm chiếc khăn nhỏ Hi Chi Tuấn Kiệt suốt, thấy Lý Mộc Võ khen nấu ăn ngon liền vội vàng đính chính cho Hi Chi Tuấn Kiệt: "Ba , bàn thức ăn trừ món vịt là con , còn đều là tay nghề của Tuấn Kiệt cả đấy."

 

Hi Chi Tuấn Kiệt mỉm Trăn Trăn, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Trăn Trăn cũng giúp đỡ nhiều mà."

 

"Tuấn...

 

Kiệt..." Lý Mộc Võ uống ít rượu nên đầu óc chút chậm chạp.

 

Anh ngập ngừng sang Hi Chi Tuấn Kiệt, chút ngơ ngác Lý Lão Thái: "Mẹ, xem con uống quá chén ?

 

Sao con cứ thấy hình như chỗ nào đó đúng lắm."

 

Lý Lão Thái thấy cháu gái nhà Hi Chi Tuấn Kiệt đến hoa nở đầy mặt, trong lòng cũng chút hoang mang.

 

Rõ ràng hồi sáng hai đứa gặp mặt còn khách sáo lễ phép lắm mà, đến trưa gọi là Tuấn Kiệt, Trăn Trăn thiết thế ?

 

Chỉ trong lúc nấu một bữa cơm mà chuyện khác hẳn ?

 

Trước mặt ngoài, Lý Lão Thái cũng tiện hỏi thẳng Trăn Trăn, bà nán trò chuyện cùng Hi Trường Ba và Lăng Tú Lam một lát mới tiễn họ cổng lớn.

 

Trở trong nhà, Lý Mộc Võ vì rượu trắng bốc lên đầu nên lăn giường ngủ khò khò.

 

Nhóm Minh Tây đang ở sảnh chính dọn dẹp bát đũa, Lý Lão Thái bước thấy Trăn Trăn trong phòng bèn hỏi Minh Bắc: "Bảo Nhi nhà ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-338.html.]

Minh Bắc chồng tất cả bát đĩa lên chuẩn ngoài: "Trăn Trăn bảo rượu nho bốc lên đầu, đó về phòng rửa mặt chợp mắt một lát ạ."

 

"Ồ." Lý Lão Thái gật đầu: "Vậy trong hai em các , ai xuống chuyện với một lát nào?"

 

Vừa dứt lời, Minh Tây lập tức chột cúi gầm mặt xuống.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Minh Bắc thì ngốc nghếch ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác: "Nói gì cơ ạ?

 

buồn ngủ , còn tán gẫu ?"

 

Lý Lão Thái kéo một chiếc ghế xuống, thở dài một tiếng thườn thượt: "Dù sáng nay chuyện của bọn trẻ thì để chúng tự quyết định, tự do phát triển, nhưng mà cái sự phát triển cũng nhanh quá mức , chẳng kịp chuẩn tâm lý gì cả.

 

Anh bảo còn ngủ nghê gì nữa?

 

Giờ trong lòng cứ đ.á.n.h trống liên hồi đây .

 

Ba các là do say rượu nên kịp phản ứng, cứ đợi ông tỉnh mà xem, thế nào cũng bằng lòng cho coi."

 

"Không , phát triển cái gì cơ ạ?" Minh Bắc trợn mắt Lý Lão Thái, liếc Minh Tây đang chui tọt xuống gầm bàn, vẫn bắt kịp mạch truyện.

 

Lý Lão Thái cạn lời một cái, chỉ đưa tay lên chỉ thẳng trán mà mắng: "Anh em gái và cái nhà họ Hi đang tìm hiểu ?"

 

Minh Bắc giật thót cả : "Không chứ, chuyện từ bao giờ ạ?

 

Hôm qua lúc chúng con về, hai họ một một , chẳng giống đang yêu đương tí nào mà?"

 

Lý Lão Thái trong lòng càng thấy chua xót: "Từ bao giờ ?

 

Chẳng là chuyện của ngày hôm nay !" Bà bực lườm Minh Bắc một cái: " hỏi , lúc nấu cơm hai đứa nó cái gì, mà loáng một cái thiết đến mức ?

 

Anh thấy em gái , thấy cái Hi Chi Tuấn Kiệt tươi như hoa nở ."

 

"Cháu ." Minh Bắc đến bát đũa cũng chẳng buồn dọn dẹp nữa, cố gắng nhớ chuyện xảy trong ngày: "Thì là buổi sáng cháu với Hy Tuấn Kiệt chân ngoài. Cháu thịt chim bồ câu, vườn tìm Trăn Trăn. Đến lúc hai họ xách cá từ trong vườn thì đuổi hết bọn cháu , bảo bọn cháu về phòng mà nghỉ ngơi."

 

"Thế là mấy đứa về phòng nghỉ thật đấy ?" Lý Lão Thái cạn lời Minh Bắc, lườm Minh Tây – kẻ lúc chỉ còn thấy mỗi chỏm đầu: "Anh dậy cho ! Đã hơn ba mươi tuổi đầu còn chui xuống gầm bàn cái gì?"

 

 

 

 

Loading...