Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:50:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một đêm mộng mị, sáng sớm Trăn Trăn thức dậy một bộ quần áo ngắn tay ngắn chân thoải mái, rửa mặt bằng nước lạnh, buộc đơn giản một kiểu đuôi ngựa khỏi cửa.

 

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

Hy Tuấn Kiệt chờ ở cửa từ sớm, đại môn nhà họ Lý mở , kìm đầu , vẫy vẫy tay với Trăn Trăn mới bước một chân ngoài, tiện thể tặng thêm một nụ đặc biệt rạng rỡ: "Chào buổi sáng." Trăn Trăn nụ của Hy Tuấn Kiệt, tức khắc cảm thấy chỉ dựa gương mặt bổ mắt thôi, dậy sớm thế cũng đáng.

 

Trăn Trăn chào hỏi Hy Tuấn Kiệt một tiếng, đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , chỉ thấy từ đầu đến chân Hy Tuấn Kiệt đều là trang phục thể thao chuyên nghiệp, là một thương hiệu thể thao nổi tiếng ở nước ngoài, hiện tại trong nước vẫn thấy bán.

 

Trăn Trăn ở trường quen với hình ảnh Hy Tuấn Kiệt trong trang phục sơ mi quần tây, đột nhiên thấy trong bộ đồ giản dị khỏe khoắn, tức khắc cảm thấy nhan sắc quả nhiên là thứ quan trọng, chỉ cần mặt thì mặc cái gì cũng đều soái như .

 

Hai sóng vai từ cửa nhà chạy về phía bờ hồ, vì chạy bộ cần sự phối hợp nhịp nhàng của thở nên hai trò chuyện.

 

Hy Tuấn Kiệt tiếng bước chân đồng nhất của Trăn Trăn và , ngửi thấy mùi hương thoang thoảng cô mà suýt chút nữa loạn cả nhịp thở.

 

Hít một thật sâu, Hy Tuấn Kiệt lúc mới phát hiện hai chạy hơn nửa vòng, nhưng Trăn Trăn vẫn duy trì thở bình .

 

Vô cùng ngạc nhiên đầu liếc Trăn Trăn một cái, Hy Tuấn Kiệt tăng tốc bước chân, Trăn Trăn cũng vượt lên theo kịp, nở nụ rạng rỡ với : "Còn đầy nửa vòng nữa, chúng chạy nhanh thì , xem ai là đầu tiên về tới bên cạnh cái cây lớn lúc từ cửa nhà ."

 

Hy Tuấn Kiệt cô: "Như là bắt nạt em quá ?"

 

Trăn Trăn đưa ngón tay trỏ lắc lắc với : "Lúc em lên núi xuống sông, ước chừng còn đang ở nhà trẻ ăn kẹo đấy, tin thi thử xem."

 

"Được thôi." Hy Tuấn Kiệt dừng bước, nhanh ch.óng điều chỉnh thở, cùng một vạch với Trăn Trăn, đầu cô: "Thua là nhè nhé."

 

"Đời em còn nhè là gì ." Trăn Trăn tư thế chuẩn xuất phát, thúc giục Hy Tuấn Kiệt: "Anh hô bắt đầu ."

 

Nhìn tư thế xuất phát mấy chuyên nghiệp của Trăn Trăn, Hy Tuấn Kiệt bất lực lắc đầu, giọng dịu dàng đến mức thể chảy nước, dùng tư thế xuất phát giống hệt Trăn Trăn, thấy cô chuẩn xong mới hô lớn: "Chuẩn —— Chạy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-304.html.]

Ngay lập tức, Trăn Trăn giống như mũi tên rời cung lao v.út ngoài, Hy Tuấn Kiệt tốc độ của cô cho kinh ngạc, khựng một chút thì Trăn Trăn chạy hơn mười mét.

 

Hy Tuấn Kiệt dám lơ là nữa, tăng tốc đuổi theo.

 

Thế nhưng thực sự chạy , mới phát hiện tốc độ của Trăn Trăn còn nhanh hơn cả tưởng tượng.

 

Trăn Trăn từ nhỏ thể lực , chạy núi cả ngày cũng thấy mệt, huống chi còn dị năng gia trì, tốc độ chạy nhanh bao nhiêu bấy nhiêu.

 

Trăn Trăn dùng hết sức, cô vẫn luôn dùng ý thức quan sát Hy Tuấn Kiệt ở phía .

 

Chỉ thấy trán, gò má lấm tấm những giọt mồ hôi, khiến gương mặt vốn dĩ trai càng thêm vài phần phong trần lôi cuốn.

 

Trăn Trăn đ.á.n.h giá cặp đùi săn chắc, cánh tay đầy sức mạnh của , thầm nuốt nước miếng: Hai kiếp đây là đầu tiên gặp một đàn ông soái đến thế , hiếm hơn nữa là vẻ cũng thích , cực phẩm nam nhân thế mà bỏ lỡ thì thật quá đáng tiếc.

 

Mải mê ngắm mỹ nam phía , Trăn Trăn sơ ý chạy càng nhanh hơn, Hy Tuấn Kiệt bất lực bóng dáng xinh phía chạy tới đích như hẹn mà vẫn dừng , ngược còn xu hướng càng chạy càng xa.

 

Trăn Trăn phát hiện Hy Tuấn Kiệt càng lúc càng tụt phía , lúc mới sực nhận bản chạy quá đà, cô vội vàng xoay , lẳng lặng chạy ngược trở . Hai chạm mặt , Hy Tuấn Kiệt Trăn Trăn thở dài: "Thật sự thua em luôn , cảm giác mất mặt quá mất."

 

Trăn Trăn lớn, vỗ vỗ vai Hy Tuấn Kiệt, từ trong túi lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ đưa cho : "Trả khăn tay cho , mau lau mồ hôi trán ."

 

Hy Tuấn Kiệt nhận lấy khăn tay, đưa lên gần mặt ngửi thấy một mùi hương hoa thoang thoảng, y hệt như mùi hương Trăn Trăn.

 

Đôi tay Hy Tuấn Kiệt khựng một nhịp, trân trọng gấp chiếc khăn cất túi, đó lấy từ túi khác một chiếc khăn mới để lau mồ hôi.

 

 

 

 

Loading...