Trong lúc ăn, tránh khỏi chuyện bàn về tình hình gần đây.
Nhan Bảo Châu húp một ngụm canh, nghiêng đầu Trăn Trăn: "Nhà em giờ ở ?
Chị hỏi cho rõ, kẻo tìm thấy em nữa."
Trăn Trăn dở dở chị: "Em là sinh viên Đại học Kinh Đô , còn lạc nữa ạ?" Tuy nhiên đó vẫn cung cấp địa chỉ nhà cho Nhan Bảo Châu: "Số 1 Hậu Dương ạ.
Đợi khi tiết trời ấm áp, em mời qua vườn nhà em thưởng hoa."
"Đó là một nơi tuyệt vời đấy." Hứa Mộng Quốc vốn am hiểu tường tận các ngôi nhà cổ ở Kinh Đô liền : "Đó nguyên là phủ của một vị Quận vương, kiểu kiến trúc bốn lớp sân bảo tồn nguyên vẹn.
Nếu thuận tiện, thực sự qua tham quan một chút."
"Không vấn đề gì ạ." Trăn Trăn lập tức gật đầu đồng ý: "Chỉ là lúc đó hãy cứ lấy tư cách là thầy giáo của em đến chơi thôi nhé.
Tuyệt đối đừng nhắc chuyện cũ, bà nội và bố em đều là thật thà, chịu nổi sự sợ hãi ạ."
Tô Vị Nhiên : "Vừa nãy Vong Ngã qua cho thầy cảnh nhà em , chúng thầy tôn trọng ý kiến của em.
Tuy nhiên miệng nhắc đến nhưng quà tạ lễ thì nhất định ."
Trăn Trăn mắt sáng lên: "Sư phụ định tặng tranh cho con ạ?"
"Haha!" Tô Vị Nhiên bật sảng khoái: "Đến lúc đó sẽ tặng con vài bức tranh tâm đắc nhất của thầy."
"Nhất ngôn cửu đỉnh!" Trăn Trăn lập tức động tác ngoắc tay.
Đại học Kinh Đô buổi trưa thời gian nghỉ ngơi lâu.
Ăn cơm xong kịp trò chuyện bao lâu đến giờ lên lớp buổi chiều.
Trăn Trăn liếc đồng hồ cổ tay, áy náy với : "Buổi chiều con còn một tiết học lớn nữa, con đến lớp đây ạ."
"Đi , ." Vong Ngã gật đầu: "Chuyện em học thêm chuyên ngành Kinh tế học và tiếng Pháp khoa tiếng Tây Âu, chiều nay sẽ thủ tục giúp em.
Chỉ điều học cùng lúc ba chuyên ngành chắc chắn sẽ trùng tiết nhiều, e là em nỗ lực gấp mấy bình thường đấy."
Trăn Trăn gật đầu, nghiêm túc : "Con ạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-277.html.]
Con sẽ cố gắng lên lớp đầy đủ những môn quan trọng của từng chuyên ngành, còn con sẽ tận dụng thời gian rảnh để tự học."
Tạ Thư Nhượng suy nghĩ một chút : "Những môn khác thầy am hiểu nên dám lạm bàn, nhưng ngôn ngữ thì gần như thể bỏ sót buổi nào.
Hơn nữa nhất là để luyện cùng.
Em ở ký túc xá khoa Văn học, xung quanh ai tiếng Pháp, em định luyện tập kiểu gì?"
Nghe thầy Tạ , Trăn Trăn cũng lo lắng: "Hay là đợi lúc tan học con sẽ năng đến thỉnh giáo các thầy cô giáo bộ môn ạ?"
Vong Ngã vỗ vai Trăn Trăn, chỉ tay Tạ Thư Nhượng: "Còn tìm thầy nào nữa?
Chẳng sẵn ở đây .
Thư Nhượng năm xưa từng du học ở Pháp sáu năm trời, giáo viên tiếng Pháp ở trường phát âm chắc gì chuẩn bằng ."
Trăn Trăn mắt sáng rực như , đó sà đến mặt Tạ Thư Nhượng với ánh mắt đầy mong đợi: "Thầy Tạ, thầy dạy con với nhé."
"Cuối cùng cũng chịu gọi là thầy ?" Tạ Thư Nhượng kiêu ngạo hứ một tiếng: "Năm xưa cứ đuổi theo bắt cô học kinh kịch, cô bảo cô đang tuổi răng chuyện lộng gió nên nhất quyết học, thật phí hoài cái giọng thiên phú."
Trăn Trăn gượng che mặt: "Thực học ngoại ngữ cũng cần giọng mà thầy, như mới êm tai chứ ạ."
"Cứ giỏi bao biện." Tạ Thư Nhượng mắng yêu một câu cũng nhịn mà bật : "Sau cô xếp lịch học ba chuyên ngành cho thỏa, xem hàng tuần lúc nào rảnh thì gọi điện cho , sẽ qua luyện tập cùng cô."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Vừa thấy gọi điện thoại, phản ứng đầu tiên của Trăn Trăn là thò tay túi định tìm di động.
Cho đến khi lôi một chiếc khăn tay, đó mới sực nhớ : " con điện thoại ạ?"
Tạ Thư Nhượng nhịn lớn: " cứ tưởng cô định móc cái gì trong túi , hóa là lôi cái điện thoại cơ đấy." Ông chỉ Vong Ngã tiếp: "Văn phòng của ngài Vong Ngã điện thoại, ở đó cũng của , khi nào cần thì cô cứ qua đó mà gọi."
Trăn Trăn đáp một tiếng, đồng hồ thấy sắp muộn thật liền vội vàng cáo biệt, tất tả chạy về phía tòa nhà lớp học buổi chiều.
Vong Ngã việc cực kỳ hiệu quả, cộng thêm nhà trường cũng kính trọng ông, nên chẳng mấy chốc thẻ sinh viên của cả ba khoa đều xong cho Trăn Trăn.
Tên của đó cũng thêm danh sách khoa Kinh tế và khoa tiếng Pháp thuộc khoa tiếng Tây Âu.
Trăn Trăn chép thời khóa biểu của cả ba chuyên ngành.