Thấy Minh Bắc cắm cúi ăn ngẩng đầu lên, Nhục Bao và Đậu Bao cũng đua múc tôm, những khác mới lục đục động đũa nếm thử.
Vừa ăn mới thấy ngon thật, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi: "Không ngờ con tôm sông lớn thế mà thịt còn mềm hơn nữa."
"Chứ còn gì nữa!
Trăn Trăn vớt ở thế, mai cả nhà xem thử coi còn gặp con nào nữa ."
"Thôi ông ơi, con tôm chẳng trốn ở xó xỉnh nào mới bao nhiêu năm ai phát hiện, gặp một con là phúc đức lắm ."
Trăn Trăn mỉm cả nhà đ.á.n.h chén sạch bách con tôm hùm nặng hơn một cân.
Đậu Bao l.i.ế.m môi, Trăn Trăn đầy mong đợi: "Cô ơi, cháu thấy cái đầu con tôm đó vẫn còn ở trong bếp , mai đem hầm nốt cô."
Trăn Trăn buồn xoa xoa cái đầu tròn vo của Đậu Bao: "Nhìn cái điệu bộ thèm thuồng của cháu kìa, mà giống cô thế ."
*
Qua ngày hai mươi tháng Giêng, Minh Đông đưa cả nhà trở về An Bắc.
Trăn Trăn bóc mấy gói bánh quy trong căn lầu nhỏ , dùng giấy bao bỏ chiếc túi nhỏ lưng Nhục Bao: "Đây là bánh quy rời cô mua ở xưởng Thủy Giải, tàu nếu đói thì các cháu đem ăn nhé."
Nhục Bao nước mắt lưng tròng quẹt ngang mặt: "Cô ơi, cháu thích cô nhất đời luôn.
Hay là cháu ở nhà cùng cô lên núi xuống sông nhé?
Chứ một cô ở nhà lỡ sợ thì ?"
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Trăn Trăn , véo nhẹ cái má phúng phính của Nhục Bao: "Cháu là thích cô là thích ăn đây?
Không , đằng nào nghỉ hè các cháu chẳng về.
Đợi mùa hè về nhà, cô dạy cho bí quyết câu cá, cả nhà họ Lý chẳng ai câu giỏi bằng cô ."
Vừa đến chuyện học câu cá, Nhục Bao liền gật đầu lia lịa, lau khô nước mắt móc ngoéo tay với Trăn Trăn.
Sau đó, bé mới quyến luyến, cứ một bước ngoảnh đầu cho đến khi bố dắt hẳn.
Gia đình Minh Đông về An Bắc, nhà cửa bớt hai đứa trẻ líu lo bỗng chốc vắng lặng hẳn.
Minh Bắc thấy củi đuốc trong nhà dùng cho dịp Tết vơi nhiều, liền lên núi kéo thêm một ít về.
Đến ngày mười chín tháng Giêng, vác chăn đệm, mang theo tương đại mạch, dưa muối và mấy sợi dây thừng lớn để trở điểm thanh niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-273.html.]
Khi hoa xuân nở rộ, hôn sự của Minh Nam cũng đưa chương trình nghị sự.
Những chiếc hòm lớn, tủ giường, bàn ghế thuê thợ mộc đóng đều chở về bày biện.
Trăn Trăn đến Đế Đô mang về mấy bức tranh vẽ, bí mật đưa cho Minh Nam.
"Cái gì thế ?" Minh Nam mấy bức tranh cuộn , vẫn kịp phản ứng.
Đến khi mở một cuộn , thấy bức tranh hoa sen lay động trong gió, bỗng trợn tròn mắt: "Bức tranh là cho ?"
Thấy Trăn Trăn mỉm gật đầu, vui mừng khôn xiết, mở từng cuộn một : Hoa mai, thủy tiên, mẫu đơn, thược d.ư.ợ.c, hoa cúc...
Mỗi bức một vẻ, rạng rỡ mà hề dung tục.
"Em gái , em kiếm mấy thứ ở thế?
Anh thấy còn hơn mấy hình vẽ tủ của cả nữa." Minh Nam vui đến mức rời mắt , cứ xem hết bức đến bức khác, chẳng nỡ đặt bức nào xuống.
"Hồi núi em cứu một ông lão gãy chân, ông vẽ tranh.
Lúc đưa ông về nhà thấy tranh treo đầy tường nên em cũng để ý.
Vốn dĩ em định hùng thầm lặng để danh tính , nhưng vì nên em mới dày mặt 'thi ân cầu báo', nhờ vẽ mấy bức tranh trang trí tủ giường đấy." Trăn Trăn gãi gãi mũi, dặn thêm một câu: "Chuyện đừng ngoài nhé."
"Anh ." Minh Nam hí hửng đem tranh ướm thử lên tủ: "Đợi mua kính ngay đây, tem phiếu mua kính tích trữ bấy lâu nay cứ ngỡ là lãng phí chứ."
Tủ giường l.ồ.ng tranh , tường quét vôi trắng, treo ảnh lãnh tụ lên, đó treo thêm chiếc gương lớn là căn phòng tân hôn coi như sắm sửa xong xuôi.
Đám cưới định cuối tháng Bảy.
Lúc trời bắt đầu nóng, rau củ trong vườn nhà đều ăn , cộng thêm nhà họ Lý ở chân núi ven sông nên thịt cá cũng lo.
Thấm thoắt chỉ còn ba ngày nữa là đến lễ cưới, gia đình Lý Mộc Lâm từ Băng Thành trở về, Minh Đông cũng đưa Quế Hoa đang m.a.n.g t.h.a.i tháng thứ tư cùng Nhục Bao, Đậu Bao từ An Bắc về đến nơi.
Lý Lão Thái thấy bụng Quế Hoa là hớn hở, riêng với Vương Tố Phân: "Mẹ bảo mà, hai đứa nó Tết nhất ở nhà mấy ngày đó dùng hết bao nhiêu giấy vệ sinh như thế, kiểu gì chẳng đậu một mầm, con thấy đúng ?"
Vương Tố Phân nhịn ngặt nghẽo: "Mẹ ơi, đừng mặt Quế Hoa nhé.
Dù nó là của hai đứa nhỏ nhưng nhắc đến chuyện vẫn còn thẹn thùng lắm."