"Ghi công quan trọng bà ạ, đó là bổn phận công tác của con thôi." Minh Đông mỉm , chuyển sang bàn luận về việc trồng trọt thế nào để hoa màu đạt năng suất cao nhất.
Từ An Bắc trở về Bắc Xá, chỉ Minh Đông và Quế Hoa cảm thấy nhẹ nhõm mà ngay cả hai đứa trẻ cũng như sổ l.ồ.ng. Khi ở An Bắc, Minh Đông và Quế Hoa ban ngày , hai đứa nhỏ đứa thì nhà trẻ, đứa thì lớp mẫu giáo, bình thường chẳng mấy khi chơi. Lần về nhà cuối cùng cũng tha hồ chạy nhảy, sáng hai đứa kéo Trăn Trăn sông lớn chơi đùa. Nào là đắp tuyết, ném tuyết, trượt xe kéo, ba cứ như mọc rễ băng, suốt ngày chẳng thấy mặt mũi ở nhà.
Trăn Trăn một hai năm nay cứ chạy đôn chạy đáo khắp cả nước, ngoài mua ít đồ đạc thì còn thu gom nhiều sách cổ, tranh chữ từ các trạm thu mua phế liệu.
Hễ thời gian, Trăn Trăn trong gian phân loại cất giữ cẩn thận, mấy dãy lầu Tây đều chất đầy ắp.
Suốt ngày bận rộn với những việc , trong đầu Trăn Trăn lúc nào cũng nghĩ cách cứu vãn thêm nhiều đồ cổ và thư tịch quý giá.
Có đôi khi ban đêm cơ thể ngủ say nhưng ý thức vẫn tỏa khắp nơi để dò xét, thần kinh luôn căng như dây đàn.
Giờ đây thả lỏng vui đùa băng cùng hai đứa cháu nhỏ, Trăn Trăn bỗng thấy lòng như giải tỏa bao gánh nặng.
Thấy hai đứa cháu chạy xa, Trăn Trăn bèn một dài lớp băng dày, gối đầu lên tay, nheo mắt ngắm bầu trời xanh biếc.
Người đó thở hắt một dài, cảm thấy thư thái vô cùng.
Nhục Cầu từ xa trượt tới, ném một quả cầu tuyết mặt Trăn Trăn đầu bỏ chạy.
Trăn Trăn lớn, gạt lớp tuyết mặt lồm cồm bò dậy, nặn một quả cầu tuyết ném trả.
Quả tuyết bay chuẩn xác trúng ngay gáy Nhục Cầu, khiến Trăn Trăn đắc ý ha hả.
Ban ngày nghịch ngợm đời, buổi tối hai nhóc tì cũng chẳng chịu về nhà ngủ, đứa thì ôm lấy Lý Lão Thái, đứa thì quấn quýt lấy Vương Tố Phân, nhất quyết đòi ngủ nhà với bà nội và bà cố.
Minh Đông thì chỉ cầu thảnh thơi mấy ngày, đỡ sớm tỉnh ngủ hai thằng nhóc thối tha sang gõ cửa.
Vương Tố Phân vốn là từng trải, thấy vẻ vui mừng lộ rõ mặt con trai thì thật chẳng gì hơn, đành thuận thế cho một lối thoát: "Các con cả năm, cũng chỉ tháng là nghỉ ngơi t.ử tế.
Đám nhỏ cứ để ở nhà , các con lo, sáng cứ ngủ nướng thêm tí cho thoải mái."
"Dạ, thế thì quá ạ." Minh Đông toe toét đến tận mang tai, dắt tay vợ thẳng.
Vương Tố Phân theo bóng lưng hai vợ chồng, bỗng nhớ chuyện lớn: "Ái chà, quên để giấy vệ sinh ở nhà , Minh Đông mau đây lấy một cuộn ."
Quế Hoa xong thì lảo đảo suýt ngã, Lý Lão Thái bên cạnh bật ha hả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-241.html.]
66.
Thứ Bảy - Chương 2
Minh Bắc ở điểm thanh niên tri thức liên tục hai mươi ngày.
Thấy chỉ còn hơn nửa tháng nữa là đến Tết, điểm thanh niên mới cho họ nghỉ hơn một tháng, hẹn ngày hai mươi tháng Giêng .
Minh Bắc thu dọn đồ đạc, vác chăn nệm túi lớn túi nhỏ về nhà.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Có những thanh niên tri thức gia đình hỏi thăm từ sớm ngày nghỉ nên sáng sớm đạp xe đến đón.
Minh Bắc dạo nhà đang bận nên gửi thư báo , cứ lầm lũi một bộ.
Đi ba dặm, bỗng thấy tiếng chuông xe đạp "kính coong", Minh Bắc tưởng chắn đường nên chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ né sang một bên tiếp tục .
Đột nhiên, bên tai vang lên giọng quen thuộc: "Minh Bắc, chú mày cứ cắm đầu thế?
Không ?"
Minh Bắc giật ngẩng lên, thấy Minh Đông đang dắt xe đạp bên cạnh, vành mắt lập tức đỏ hoe.
Cậu vứt phăng bộ chăn nệm xuống tuyết, lao tới ôm c.h.ặ.t lấy trai buông.
Minh Đông bất lực vỗ vỗ vai em trai giờ cao hơn cả , dở dở : "Sao ?
Tưởng nhà ai đón nên tủi ?"
"Không ạ." Minh Bắc quẹt nước mắt, với Minh Đông để lộ hàm răng trắng bóng: "Em thấy cả nên xúc động quá, em nhớ c.h.ế.t ."
"Gớm , mới xa chút mà sến súa thế ." Minh Đông lớn: "Thôi, gì về nhà , mau nhặt chăn chiếu lên, lát nữa thấm ẩm đấy."
Minh Bắc đáp một tiếng, vội vàng vác chăn lên lưng, những thứ linh tinh khác thì treo lên ghi-đông xe của Minh Đông.
Vì đồ đạc lỉnh kỉnh nhiều quá, sợ Minh Bắc lên xe ngã nên Minh Đông lên cho vững, đợi Minh Bắc định mới bắt đầu đạp về nhà.