Nếu cứ cứng nhắc theo yêu cầu thì sẽ mất linh khí, lợi bất cập hại.
Tranh để khô mới bồi , vì để khảm lên tủ nên cần chừa lề.
Trăn Trăn quyết định đợi ngày mai đến vẽ bức thứ hai mới bồi bức .
Tô Vị Nhiên thu dọn màu vẽ hộp, hỏi Trăn Trăn: "Giấy vẽ và màu em mang đến sắp hết , giờ mua tiện ?
Thật trong hầm nhà thầy nhiều loại thượng hạng, chỗ đó ai canh chừng ?"
Trăn Trăn ngẫm nghĩ một lát mới : "Để con bàn với nhà một chút, con ghé qua đó xem ."
Nghe , Tô Vị Nhiên vội lấy một chùm chìa khóa đưa cho cô: "Địa chỉ nhà thầy thì em , đẩy cái tủ quần áo ở phòng khách là thấy lối hầm, đây là chìa khóa." Ông dừng một chút, để lộ một nụ khổ: "Trước khi rời , thầy và Vong Ngã giấu những thứ quan trọng xuống hầm, cũng chẳng phát hiện .
Nếu may mắn đồ đạc vẫn còn, ngoài việc lấy thêm b.út, giấy và màu vẽ, em hãy giúp thầy lấy ít tiền trong cái tráp bàn hầm.
Mấy tháng nay em tốn kém sắm sửa cho bọn thầy nhiều thứ quá ."
Trăn Trăn nhận lấy chìa khóa: "Mua chút đồ ăn thức uống thì đáng bao nhiêu tiền ạ.
Việc các thầy truyền thụ bản lĩnh cho con mới là vô giá.
Cứ theo lệ cũ mà thì con cũng hiếu kính thầy mới đúng.
Với ..." Trăn Trăn tinh nghịch nháy mắt với Tô Vị Nhiên: "Con là t.ử chân truyền của thầy mà, phụng dưỡng thầy lúc tuổi già là việc nên ."
Lòng Tô Vị Nhiên ấm áp hẳn lên, ánh mắt Trăn Trăn đầy vẻ từ ái: "Em đúng, là thầy chấp nhất quá ."
Rời khỏi phòng sách cùng Tô Vị Nhiên, Trăn Trăn xin vị lão đông y vài thang t.h.u.ố.c bổ, định về nhà bồi bổ cho Lý Lão Thái trong mùa đông .
Trăn Trăn tuy thể đưa bà để bắt mạch, bản cô cũng y thuật, nhưng dị năng của cô thể cảm nhận sinh vật.
Cô chỉ cần nắm tay bà là chỗ nào suy nhược, chỗ nào nhiễm lạnh.
Mỗi đến đây, Trăn Trăn đều kể tình trạng sức khỏe của trong nhà cho vị lão đông y , nhờ bốc cho các đơn t.h.u.ố.c thực phẩm phù hợp.
Cô thường tranh thủ lúc săn hoặc hái t.h.u.ố.c để mang về hầm canh, chẳng ai mảy may nghi ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-230.html.]
Uống canh bổ suốt hai năm, mái tóc vốn bạc trắng một nửa của Lý Lão Thái nay mọc ít tóc đen, giấc ngủ cũng hơn , tối xuống là một mạch đến sáng, tinh thần minh mẫn hơn mấy năm nhiều.
Bước khỏi hốc núi, Trăn Trăn lách gian.
Cô dùng mảnh vải bọc xấp vải chuẩn sẵn cùng những thứ mới mua hôm nay, dùng ý thức quét qua bên ngoài xuất hiện ở một nơi vắng vẻ gần nhà.
Vác cái bọc to tướng về đến nhà, Lý Lão Thái giật kinh hãi.
Một mặt cùng Vương Tố Phân giúp cô hạ cái bọc xuống, bà hỏi: "Con thế ?
Trong cái bọc đựng gì mà to thế?"
Trăn Trăn bưng ly nước ấm bà chuẩn sẵn, uống ừng ực hết một nửa mới quẹt miệng : "Mấy hôm chẳng nội lo lắng chuyện vải vóc may quần áo với chăn màn cho Ba cưới vợ ?
Hai hôm con chơi phía bắc đường ray, thấy hai chuyện bí mật với .
Một bảo cầu nhân sâm thượng hạng để cứu mạng, con ý đó là nhà nhiều vải vóc đem đổi, nhưng chuyện dám rình rang, chỉ thể lén lút cầu .
Lúc đó con còn nhỏ con ở chỗ góc ngoặt nên họ thấy con."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trăn Trăn lén sắc mặt Lý Lão Thái, chột cụp mắt xuống: "Nội bản lĩnh của con mà, chỉ cần núi là con đều tìm .
Thế là con vội vàng đào một củ nhân sâm hai mươi năm tuổi, đến thẳng nhà đổi đống vải về." Trăn Trăn khựng , lập tức bổ sung: "Con cố ý che mặt, đội mũ sụp xuống, chỉ đúng một câu mà còn nén giọng nữa, bảo đảm gặp cũng chẳng nhận con ."
Lý Lão Thái chẳng thèm ngó ngàng đến cái bọc giường, mà kéo phắt Trăn Trăn gần : "Nếu con còn thế nữa, chuyện gì nội cũng với con nữa ."
Trăn Trăn "ơ" một tiếng, mặt ngơ ngác hiểu chuyện gì.
Lý Lão Thái nhích trong, vỗ vỗ lên giường lò, hiệu cho Trăn Trăn lên, gọi Vương Tố Phân một tiếng: "Hôm nay chỉ ba bà cháu ở nhà, sẵn dịp tâm sự chút ."
Vương Tố Phân đáp lời, bưng một chậu lê đông, hồng đông rửa sạch đặt lên giường: "Mẹ, cứ ăn ."
Lý Lão Thái đưa cho Trăn Trăn một quả hồng đông, giọng mang theo mấy phần xót xa: "Bảo Nhi , con xem chuyện cầm nhân sâm đổi vải vóc thế nguy hiểm chừng nào?