Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:29:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Anh lấy t.h.u.ố.c ?"

 

Minh Nam lơ đãng lắc đầu: "Dạ ."

 

Cô y tá đang định hỏi đến thăm bệnh thì Minh Nam chợt thấy Mạnh Tiểu Khê bước từ văn phòng, mắt sáng bừng lên, bước vội tới.

 

Mạnh Tiểu Khê ngẩng đầu , mặt ửng hồng: "Anh đến ?"

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

"Ừ!" Minh Nam ngây ngô gật đầu, Tiểu Khê hồi lâu mới nhớ mục đích của : "À...

 

đến đón em ăn cơm căng tin."

 

Mạnh Tiểu Khê gật đầu, đôi mắt to sáng Minh Nam một cái thẹn thùng : "Để em bộ quần áo ."

 

Nhìn bóng dáng Tiểu Khê, Minh Nam kìm mà toe toét .

 

Cô gái lúc nãy chủ động bắt chuyện bỏ lơ thấy ngượng ngùng, vờ như chuyện gì về trạm y tá, nhịn hỏi một câu: "Anh đang tìm hiểu Mạnh Tiểu Khê đấy ?"

 

Nghe thấy từ "tìm hiểu", niềm hân hoan mặt Minh Nam giấu nổi, cứ thế gật đầu lia lịa.

 

Lúc Tiểu Khê đúng lúc thấy cảnh , nhịn mà liếc một cái đầy tình tứ: " là đồ ngốc."

 

Mạnh Tiểu Khê cởi áo choàng trắng, bên trong mặc một chiếc áo sọc trắng xanh kiểu hải quân, trông năng động xinh .

 

Cô bước đến bên cạnh Minh Nam, khựng một nhịp lên phía , Minh Nam vội vàng theo sát.

 

Đợi khi đẩy cửa ngoài thấy xung quanh ai, mới hạ thấp giọng : "Em mặc bộ thật đấy.

 

Anh cũng một chiếc áo hải quân giống , mai bọn mặc đôi nhé."

 

Mạnh Tiểu Khê phì , đôi mắt to nheo như vầng trăng khuyết, lộ hai lúm đồng tiền bên má: "Ai thèm mặc giống chứ?

 

Không hổ ?" Minh Nam hì hì, cảm thấy trái tim đang đập thình thịch, như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Nhà máy Thủy Giải chiếm phần lớn diện tích thị trấn Bắc Xá, vì chỉ mỗi phân xưởng căng tin riêng mà ở các khu vực chung cũng căng tin công cộng.

 

Tuy cơm nước ở cũng tương tự , nhưng mỗi đầu bếp một khẩu vị, thỉnh thoảng đổi chỗ ăn một cũng thấy khá mới mẻ.

 

Hai cầm cặp l.ồ.ng xếp hàng ở cửa sổ lấy cơm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-215.html.]

Mùa thu đồ ăn phần phong phú hơn, Minh Nam nghển cổ một lát thấy thực đơn hôm nay thịt lợn hầm đậu, bí ngô hầm khoai tây, cá nheo hầm cà tím.

 

Minh Nam đang tuổi thanh niên trai tráng, sức ăn khỏe, gọi phần lớn cá nheo hầm cà tím, thịt lợn hầm đậu và hai chiếc màn thầu ngũ cốc.

 

Mạnh Tiểu Khê ăn ít thích món ngọt nên chỉ mua bí ngô hầm khoai tây và hai bắp ngô.

 

Minh Nam cặp l.ồ.ng của cô, gắp hai miếng cá lớn của sang cho Tiểu Khê: "Cá nheo hầm cà tím, ngon đến mức ông già cũng thèm.

 

Đây là đầu tiên trong năm căng tin mới hầm cá nheo đấy, em nếm thử xem ngon ?"

 

Tiểu Khê cặp l.ồ.ng đầy ắp mà lo lắng: " em sợ ăn hết lãng phí mất."

 

"Không , chẳng bây giờ đây ?" Minh Nam hiền: "Em ăn thừa cái gì cứ đưa hết cho ."

 

Mặt Tiểu Khê đỏ ửng lên, cô cúi đầu c.ắ.n một miếng cá với Minh Nam: "Ngon lắm ạ!"

 

Trong khoảnh khắc đó, Minh Nam cảm thấy hồn phách như bay bổng lên mây xanh.

 

Minh Nam hồi học vốn thành thật, chẳng giống Minh Đông ngày mấy thứ sách tình yêu lãng mạn.

 

Anh chỉ nghĩ đơn giản là thích một thì đối xử với thật , hận thể mang cả thế giới đến cho họ.

 

Mạnh Tiểu Khê mới chớm nở tình đầu gặp ngay một Minh Nam chân thành, nồng nhiệt, chẳng mấy chốc lún sâu lưới tình.

 

Cô bắt đầu nhớ nhung Minh Nam lúc nào thôi, mong chờ cùng ăn cơm, cùng dạo bước bên bờ sông nhỏ, thậm chí buổi tối ở nhà rửa bát cũng bất giác mỉm một .

 

Đại Nương nhà họ Mạnh con gái mà khỏi lo lắng, bà huých khuỷu tay ông Mạnh, hiệu cho ông Tiểu Khê đang đan áo: "Ông con gái ông kìa, mới tìm hiểu một tháng mà hồn vía cứ như bay mất ."

 

Ông Mạnh thấy Tiểu Khê tuy hai tay ngừng đan len nhưng mắt cứ mà thẫn thờ, thỉnh thoảng mím môi duyên.

 

Ông khẽ ho một tiếng: "Thế mới bây giờ nhà nước khuyến khích tự do yêu đương mà, chung sống chắc chắn đời sẽ ngọt như mật."

 

Bà Mạnh hừ một tiếng: "Đợi đến lúc sinh một đàn con, tối ngày lo chuyện củi quế gạo châu thì mật gì nữa, chẳng khác gì uống nước đắng .

 

mà Tiểu Khê vẫn sướng hơn ..." Bà liếc ông Mạnh một cái chán ghét mặt : "Dù nó cũng nếm mật , còn thì uống nước đắng thôi."

 

"Sao uống nước đắng?" Ông Mạnh chút phục: "Từ hồi lấy đến giờ lương bổng tay quá một ngày, trong nhà chẳng một là một hai là hai .

 

 

 

 

Loading...