Hàng ngày cô bận rộn xuyên qua giữa Kinh Đô, Tân Đô, Ma Đô...
mua "nhặt" về ít đồ đạc.
Có đôi khi thấy quân canh cướp phá đồ của dân, cô đều âm thầm lấy sạch cất riêng một chỗ, dự định sẽ giao nộp cho quốc gia.
Thấm thoắt hai năm trôi qua, một mùa xuân hoa nở, Minh Đông quả nhiên đúng như lời Trăn Trăn , khi việc ở nông trường An Bắc hơn nửa năm, ngôi trường cũ đổi tên thành Trường Nông nghiệp An Bắc và điều Minh Đông trở để giảng dạy môn Thổ nhưỡng phân bón cho các học viên hệ Công Nông Binh từ khắp nơi gửi đến.
Minh Đông một nữa dọn căn ký tháp xá đơn năm nào, liền vội vàng thư về nhà báo tin tiếp tục giảng viên cho .
Minh Nam về lấy thư, vội vàng to cho cả nhà .
Minh Bắc kinh ngạc Lý Lão Thái: "Nội ơi, nội đỉnh thật đấy, đoán chuẩn cần chỉnh luôn."
Lý Lão Thái đầy vẻ đắc ý: "Không thế thì bà nội của ."
---
Ăn sáng xong, Trăn Trăn đeo cặp sách học.
Kể từ mùa xuân năm ngoái, tất cả các trường học đều hoạt động trở , Trăn Trăn vốn đang tự do tự tại như chim trời liền Lý Lão Thái xách cổ lôi về trường, bà còn đặc biệt dặn dò giáo viên trông chừng cô bé thật kỹ, tuyệt đối đừng để cô trốn học.
Cô giáo của Trăn Trăn cảm thấy yêu cầu của Lý Lão Thái thật khó hiểu: Bạn học Lý Minh Trăn ngoan thế mà, từ khi học đạt điểm tuyệt đối hai môn, tuy giờ lên lớp cần thi cử nữa nhưng là giáo viên, cô vẫn nắm rõ học lực của học sinh.
Cô Lý, chủ nhiệm lớp của Trăn Trăn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào của Lý Minh Trăn là yêu quý chịu nổi.
Vừa xinh xắn, học giỏi ngoan ngoãn, cô giáo chỉ mong cả lớp đều như Trăn Trăn.
Hiểu quá rõ tính nết của Trăn Trăn nên Lý Lão Thái chút lo lắng, nhưng bà thể bóc phốt cháu gái ở ngoài đường, chỉ đành hết lời dặn giáo viên nếu Trăn Trăn trốn học thì nhất định báo cho bà .
Trăn Trăn ỉu xìu cụp đầu theo cô giáo lớp.
Bây giờ lên lớp giáo viên cũng điểm danh, cả lớp mấy mống học sinh, ngẩng đầu một cái là ai đến ai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-204.html.]
Trăn Trăn giảng mấy phút thấy chịu nổi, để kìm nén ý định trốn học, cô lấy từ trong cặp một cuốn sách dày cộp để .
Đây là bài tập mà Ngài Vong Ngã giao cho, Trăn Trăn xong cuốn còn đến thảo luận và trao đổi với đó.
Hai năm nay, tòa biệt thự trong núi đón thêm mấy vị đại sư danh tiếng và hai vị lão đông y lừng lẫy.
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Tuy chỗ ở phần chật chội nhưng tinh thần của họ trông hơn nhiều.
Những vị đại sư đến khi rời nhà, nhờ xem qua thư của nhóm Ngài Vong Ngã nên chuẩn tâm lý từ , ai nấy đều mang theo bộ tích cóp và những bộ sưu tập quý giá nhiều năm của .
Những trong biệt thự ngoài việc thỉnh thoảng nhờ Trăn Trăn dùng tiền mua hộ lương thực, còn đều tự trồng trọt để ăn, nuôi thêm mười mấy con gà, cơ bản thực hiện tự cung tự cấp.
Thời đại quá nhiều cần cứu, Trăn Trăn thể đưa hết họ về căn biệt thự , một là vì chỗ ở hạn, hai là mất tích quá nhiều khó tránh khỏi gây nghi ngờ.
Như nhóm Vong Ngã khi rời đều để thư tuyệt mệnh, đó Trăn Trăn cũng đến khu vực các hồ bỏ hoang ở Kinh Đô vứt quần áo dính m.á.u và thư của họ, tạo giả tượng tự vẫn để tránh điều tra.
Số Trăn Trăn thể cứu về biệt thự chỉ đếm đầu ngón tay, nhưng bảo cô trơ mắt vô tội chịu khổ thì cô .
Thế nên Trăn Trăn thường xuyên dùng ý thức bao phủ khắp nơi, mỗi khi phát hiện những chuyện đ.á.n.h đập, nhục mạ, cô liền thỏa sức sử dụng dị năng của .
Khi thì gây nạn chuột, khi thì gọi một bầy chim dữ tới mổ, những nơi gần núi thì thường rắn quấn .
Chỉ điều một phong trào quy mô lớn thì dựa động vật thôi là đủ, nên Trăn Trăn tạo những đợt địa chấn nhỏ và các vết nứt chuẩn xác, dọa cho bọn chúng chạy sút quần.
Chỉ như vẫn đủ, khi quân canh phát hiện đồ đạc cướp cứ cánh mà bay, đường thì cành cây khô từ trời rơi xuống đập trúng đầu, thậm chí khi ngủ luôn cảm thấy ai đó thì thầm bên tai, dần dần bắt đầu thấy sợ hãi.
Trong đó một kẻ tay tàn ác nhất, mới thu hồi chiếc thắt lưng còn dính m.á.u, đầu chẳng hiểu ngã nhào xuống đất, đầu va cạnh sắc chảy m.á.u đầm đìa, suýt chút nữa thì cứu kịp.
Chuyện quái dị chỉ dừng ở đó.
Nghe một đội chiến đấu tường thấy đôi vợ chồng già chôn một chiếc rương xuống đất, đợi đến khi họ phá cửa xông thì hố mới lấp phẳng, nhưng chiếc rương bên biến mất dấu vết.