Lý Lão Thái xong bèn hỏi các giải phóng quân: "Các chú thấy như ?" Nghe là lương thực phụ và rau rừng, hai đồng chí liên tục gật đầu, rút tiền và phiếu ăn đặt lên tủ coi như tiền cơm.
Lý Lão Thái cũng buồn xem là bao nhiêu, dậy rửa một chậu dưa chuột, cà chua và quả rừng mời họ: "Toàn là đồ nhà trồng, hái núi cả, các chú nếm thử ." Nói xong sợ họ ăn, bà bèn bồi thêm một câu: "Cái tính phiếu ăn cả đấy."
---
Thứ Bảy - Chương 57
Ăn cơm xong đến tầm hai giờ chiều, nhóm Minh Tây mới về đến nhà.
Vương Tố Phân thấy tiếng động liền vội gọi: "Minh Tây ngay , ở đơn vị tìm con kìa."
Minh Tây ngẩn một lúc ba chân bốn cẳng chạy nhà, vèo một cái đến gian nhà phía Đông.
Nhìn thấy hai giải phóng quân đang dậy, lập tức thẳng chào theo quân lễ.
Hai đồng chí giải phóng quân chào , tiến lên bắt tay Minh Tây: "Đồng chí Lý Minh Tây, chào đồng chí, chúng đến chuyện quan trọng bàn với đồng chí."
Lý Lão Thái thấy liền dẫn cả nhà ngoài, còn tinh ý đóng cửa phòng .
Vương Tố Phân nghển cổ trong, khẽ kéo áo Lý Lão Thái: "Mẹ ơi, bảo họ đến gì thế?
Minh Tây chẳng nghiệp ?"
Lý Lão Thái rít một t.h.u.ố.c, im lặng một lát mới : "Chắc là gọi nó về bộ đội thôi.
Những chuyện đều là bí mật, con đừng hỏi han linh tinh, cũng đừng sà mà tò mò."
Vương Tố Phân gật đầu liên lịa: "Mẹ đúng ạ, con , nhất định tò mò ."
Minh Tây và các bộ đội ở bên trong trao đổi hơn nửa tiếng đồng hồ mới mở cửa bước . Một trong họ với Lý Lão Thái và vợ chồng Lý Mộc: "Nhà nước đang một nhiệm vụ nghiên cứu cần một nhóm sinh viên nghiệp từ trường quân đội. Đồng chí Lý Minh Tây trong thời gian học tập thành tích xuất sắc, là sinh viên ưu tú, nhận sự tin tưởng của cấp . Vì , Lý Minh Tây đích danh đặc cách tuyển trở quân ngũ." Lý Lão Thái và Vương Tố Phân , gương mặt rạng rỡ niềm vui, liên tục gật đầu đồng ý.
Vương Tố Phân nụ dứt môi Minh Tây, bà đến khép miệng: "Thế thì quá ! Đồng chí bộ đội đấy thôi, thằng Minh Tây nhà ở nhà cả tháng nay mà cứ như mất hồn. Lần trở đơn vị cũng coi như toại nguyện ."
Minh Tây dáng vẻ vui mừng của , định gì đó thôi.
Lý Lão Thái nhận điều bất thường, nhịn hỏi: "Có chuyện gì thế cháu?"
Minh Tây với ánh mắt phức tạp: "Bà nội, , lẽ cháu sẽ thể về nhà trong nhiều năm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-200.html.]
Lời dứt, nụ của cả nhà đông cứng môi.
Vương Tố Phân là đầu tiên chịu nổi, bà mặt , nước mắt lã chã rơi.
Lý Lão Thái rút tẩu t.h.u.ố.c dắt bên hông rít vài , căn phòng bỗng chốc rơi im lặng bao trùm.
Vương Tố Phân một hồi lâu mới kiềm chế cảm xúc.
Bà , dùng bàn tay thô ráp lau những giọt lệ, nghẹn ngào : "Minh Tây, con cứ cùng các đồng chí bộ đội ."
"Mẹ..." Minh Tây đôi mắt đỏ hoe của , cổ họng nghẹn đắng, hốc mắt cũng sớm cay xè.
"Minh Tây, tâm trí con đều đặt cả quân đội.
Con học bao nhiêu năm, cũng chẳng rõ con học những gì, nhưng nếu con cứ ở nhà nhà máy việc thì bao nhiêu kiến thức con học bấy lâu nay coi như đổ xuống sông xuống biển.
Giờ nhà nước cần đến con, con cứ mà phát huy tài năng của .
Ở nhà vẫn còn hai đứa em con nữa, con cứ yên tâm."
Trong mắt , Vương Tố Phân vốn là hiền lành, an phận thủ thường.
Bên chồng chủ, bên con dâu tháo vát, bà ít khi quyết định việc gì, chuyện lớn chuyện nhỏ đều hỏi ý chồng.
Không ai ngờ hôm nay đầu tiên ủng hộ Minh Tây chính là bà.
Lý Lão Thái rít thêm một t.h.u.ố.c, giọng trầm xuống: "Minh Tây, con là vì thương con, con ở nhà mà uổng phí kiến thức học đấy." Bà gõ gõ tẩu t.h.u.ố.c, gật đầu: "Đi con, bác cả con chẳng cũng ?
Vào đơn vị thì hãy coi đó là nhà, chấp hành sự sắp xếp của tổ chức."
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Minh Tây gật đầu, hai bộ đội.
Một lập tức dậy : "Đại nương, chị dâu, chúng xin phép đưa Minh Tây ngay.
Nơi đến đặc thù, lẽ sẽ hiếm khi thư về nhà, nhưng cứ yên tâm, nơi đó cực kỳ an , nguy hiểm gì ."
Lý Lão Thái và Vương Tố Phân liên tục gật đầu.