"Mấy của cháu đều học cả, từ lúc ba bốn tuổi các dạy cháu nhận mặt chữ, sách cho cháu ạ." Trăn Trăn mỉm : "Thật cháu cũng hiểu rõ những ý nghĩa sâu xa , cháu chỉ thấy con chữ , câu chuyện thôi."
Vong Ngã gật đầu, bỗng nhiên vết thương lưng truyền đến một cơn đau dữ dội khiến đó nhịn mà kêu lên một tiếng "ái chà".
Trăn Trăn vội vàng : "Thầy cố nhịn một chút, chỗ vết thương khá sâu, nếu xử lý sẽ dễ mưng mủ."
Vong Ngã hừ nhẹ một tiếng, chợt nhớ đến những bạn văn chương, những bậc đại thụ giao du nhiều năm vẫn còn đang chịu khổ, bèn kìm mà hỏi thăm Trăn Trăn: "Cháu tình hình bên Văn Miếu thế nào ?"
"Ồ, bên đó hình như giải tán ạ." Trăn Trăn thản nhiên bôi t.h.u.ố.c tiếp: "Cháu bảo bên đó hôm nay xảy chuyện lạ, một đàn quạ và chim nhỏ bảo vệ những đó, mổ đám vệ binh thương tích đầy .
Sau đó còn s.ú.n.g nổ, nhưng nổ nòng, kể ly kỳ lắm."
Vong Ngã lập tức phấn chấn hẳn lên, liên tục : "Đây đúng là chuyện , cuối cùng cũng thoát một kiếp nạn."
Trăn Trăn giúp đó xử lý xong vết thương, đặt ít t.h.u.ố.c kháng viêm lên bàn , dặn dò Vong Ngã: "Thuốc uống mỗi ngày ba bữa ăn, thầy nhất định đừng quên nhé.
Sức khỏe thầy lắm, dạo nên bớt sách, nghỉ ngơi nhiều hơn, lúc rảnh thì cứ dạo quanh tòa nhà Tây .
Sau lầu nhiều rau xanh, thầy ăn gì cứ tự hái là .
Nếu ở đây thứ thầy cần thì cứ bảo cháu, cháu sẽ mang từ nhà sang."
Vong Ngã mỉm gật đầu: "Thế là lắm , ăn uống vốn đơn giản, cần phiền phức ."
Trăn Trăn thấy tinh thần Vong Ngã khá định bèn lên tiếng cáo từ: "Chỗ khá hẻo lánh, cha cháu vẫn đang đợi ngoài , cháu đây ạ."
Vong Ngã vốn gặp mặt cha của Trăn Trăn, nhưng lời đến cửa miệng nuốt .
Người trong chắc chắn là nỗi lo sâu xa, hà tất kẻ điều.
Huống hồ, sống một nữa, dưỡng thương ở một nơi tươi thế là ý trời thương xót, nên đủ mới .
Vong Ngã gật đầu, dậy với Trăn Trăn: "Làm phiền cháu chuyển lời cảm ơn của đến cha cháu."
Trăn Trăn gãi gãi đầu, toe toét.
Chợt nhớ điều gì, cô vội hỏi: "Thầy cần cháu giúp gửi thư về nhà ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-198.html.]
Vong Ngã suy nghĩ một lát chậm rãi lắc đầu: "Chắc họ cũng chẳng nhận thư của .
Đợi khi tình hình dịu xuống, cháu thể giúp gửi vài lá thư cho bạn bè là ." Trăn Trăn gật đầu, chào tạm biệt Vong Ngã nhanh ch.óng rời khỏi gian, về Bắc Xá.
Cô ngâm nga một điệu nhạc nhỏ về đến nhà thì cơm tối xong.
Vãn Thu cô đầy bất lực bật : "Em thật là ham chơi quá, tư của em về mà em vẫn mặt ở nhà."
Minh Bắc đang cầm một quả dưa chuột gặm dở, bèn hỏi Trăn Trăn: "Em thế, hôm nay tìm ở nhà máy Thủy Giải nửa ngày trời mà chẳng thấy em ."
Trăn Trăn ậm ừ trả lời: "Có bạn cùng lớp của em ở nhà máy, chúng em sang nhà bạn ôn bài."
Minh Bắc kinh ngạc cô: "Mới học tiểu học ôn bài cơ , em sợ c.h.ế.t khiếp đấy."
Trăn Trăn lườm một cái đầy vẻ hờn dỗi, rửa tay hỏi: "Anh đến nhà máy Thủy Giải gì thế?"
"Thì hỏi chuyện trường cấp ba chứ gì.
Năm nay gửi giấy báo nhập học, chỉ dán một tờ thông báo cổng thôi.
May mà xem, thì lỡ mất ngày khai giảng ." Minh Bắc ném mẩu dưa chuột thùng rác, đắc ý : "Anh đỗ trường Nhất Trung của nhà máy , mà cũng thấy tên của chị Vãn Thu nữa, hai học cùng một lớp."
Trăn Trăn bộ dạng hớn hở của Minh Bắc thì nhịn mà phì : "Thế thì chúc mừng tư nhé, chỉ là học xa đấy."
"Xa thì thấm , chẳng qua là sớm một chút thôi.
Với bộ nhanh lắm, một tiếng là đến nơi ." Minh Bắc đôi chân ngắn của Trăn Trăn, bĩu môi lắc đầu: "Tại em chân ngắn quá nên mới thấy xa thôi."
Trăn Trăn mới cầm quả dưa chuột định c.ắ.n một miếng, thấy thế thì thẹn quá hóa giận ném quả dưa về phía Minh Bắc.
Minh Bắc cuống cuồng đón lấy: "Ấy , suýt thì rơi, lấy dưa chuột đ.á.n.h thế, đúng là đứa em phá gia."
Trong nhà ít , Quế Hoa món cũng đơn giản, một chậu rau sống chấm nước sốt và một chậu khoai tây hầm đậu cô chính là bữa tối của gia đình.
Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.
Trên bàn ăn, cả nhà bàn về việc tuyển dụng của nhà máy Thủy Giải.