Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:28:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn Minh Nam và Trăn Trăn kẻ tung hứng châm chọc , Minh Bắc cuối cùng cũng hạ quyết tâm: "Mai nhà máy thủy phân xem phim!"

 

Minh Nam lập tức rộ lên: "Ái chà, em ngốc của cuối cùng cũng thông suốt ."

 

---

 

Thiên Hồ quanh một vòng trong gian nhà phía tây, thấy mùi thịt là lỳ ở đó .

 

Lý Mộc Vũ ném cho nó một miếng thịt nai: "Sang gian phía đông tìm Hồng Trung , nó cả một chậu thịt kìa."

 

Đừng Thiên Hồ ngốc nghếch mà lầm, những lời khác nó hiểu, nhưng câu hiểu ngay.

 

Nó ngoạm lấy miếng thịt đất nuốt chửng bụng, Thiên Hồ lon ton chạy .

 

Lý Mộc Sâm con ch.ó nhà nỡ tiếp, ông chạm chén với Lý Mộc Vũ, nhấp một ngụm rượu cao lương thở dài: "Bác Hai, bác đối với Hồng Trung thật đấy, còn cho nó hẳn một chậu thịt, nếu là em thì em chẳng nỡ ."

 

Lý Mộc Vũ khà khà đặt chén rượu xuống: "Mấy năm nay nhà ngoài thịt lợn Tết g.i.ế.c mùa đông , thịt ăn những lúc khác cơ bản đều là do mấy em tụi nó và Hồng Trung săn về.

 

Con Hồng Trung trung thành bản lĩnh, trong nhà thịt thì cũng để nó đ.á.n.h một bữa cho đời chứ."

 

Lý Mộc Sâm xong mà ngưỡng mộ phát thèm: "Cùng một lứa ch.ó mà bác nuôi khéo thật, Thiên Hồ nhà em bao nhiêu năm nay đừng là gà rừng thỏ hoang, đến cái lông gà nó cũng tha về một sợi.

 

Để mai cho Thiên Hồ nhà sang ở với Hồng Trung nhiều chút, thông minh ."

 

"Thiên Hồ?" Lý Mộc Vũ ngẩn một lát: "Chú nuôi thêm con ch.ó nữa ?"

 

"Không , em đổi tên cho con Đại Sỏa T.ử .

 

Minh Bắc bảo cái tên em đặt , gọi mãi con ch.ó cũng hóa ngốc luôn." Lý Mộc Sâm ăn một miếng thịt, giơ chén lên: "Cứ quyết định thế nhé, đợi tối em sẽ thả Thiên Hồ ở nhà bác, để nó ở cạnh con Hồng Trung nhà bác nhiều hơn, học hỏi cho nó lanh lợi lên."

 

"Được thôi, chỉ cần chú yên tâm là ." Lý Mộc Vũ sảng khoái đồng ý ngay.

 

Bên , Thiên Hồ vẫn chủ nhân sắp gửi nó đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-158.html.]

 

Nó đang thè lưỡi, mặt đầy thèm thuồng Hồng Trung đang đ.á.n.h chén chậu thịt nai thơm phức.

 

Nghĩ đến hương vị tuyệt vời của miếng thịt nai lúc nãy, nó gần ăn ké một miếng, nhưng cảm nhận luồng khí thế mạnh mẽ tỏa từ Hồng Trung, nó chút sợ hãi dám tiến lên.

 

Hồng Trung nhạy bén nhận ánh mắt chằm chằm của Thiên Hồ, lập tức cảnh giác đầu liếc đó một cái. Thiên Hồ liền vẫy vẫy đuôi đầy nịnh nọt, còn tự học thành tài mà nghiêng nghiêng cái đầu như thể đang trò dễ thương. Hồng Trung khinh bỉ đ.á.n.h giá đối phương một hồi, bất mãn , lững thững tới bên cạnh hỏa kháng, bò xuống cạnh đôi giày của Trăn Trăn.

 

Trăn Trăn dùng chân vuốt ve bộ lông của Hồng Trung, buồn nó: "Ăn no ? Đây chẳng giống sức ăn thường ngày của ngươi chút nào."

 

"Cái con ch.ó ngốc cứ chảy nước miếng, mất hết cả hứng ăn uống, ăn nữa!" Trên gương mặt vốn chút ngốc nghếch của Hồng Trung bỗng hiện lên một vẻ cao ngạo khó gần, họ vật chân Trăn Trăn, giả vờ như chẳng mảy may quan tâm đến Thiên Hồ.

Đáy nước in sâu một bóng vàng
Ngỡ ngàng tay với, mộng dở dang
Trong tan theo sóng, người ngơ ngác
Ôm lấy hư vô... lệ ướt hàng.

 

"Thật là diễn!" Trăn Trăn khẽ giẫm lên Hồng Trung, "Cái tâm tư đó của ngươi mà đòi giấu ?"

 

Hồng Trung lấy hai chân che mặt, bộ dạng như ngủ say, chẳng thấy gì hết.

 

Thiên Hồ thận trọng liếc Hồng Trung, thấy đương sự để tâm đến việc đang tiến sát gần bát cơm, lúc mới đ.á.n.h bạo sáp tới, thử ăn một miếng.

 

Thấy Hồng Trung dậy đuổi , Thiên Hồ mới yên tâm mà ăn lấy ăn để.

 

Nghe thấy tiếng nuốt thức ăn ừng ực, Hồng Trung lén ngẩng đầu Thiên Hồ một cái, lười biếng nhắm mắt .

 

Minh Nam và Minh Bắc lúc đều chú ý đến cái tâm tính dở dở ương ương của Hồng Trung.

 

Minh Nam cứ liên tục trêu chọc Minh Bắc, khiến cái gã mặt dày như Minh Bắc đầu tiên đỏ mặt tía tai; vì giận, mà là vì thẹn!

 

Minh Bắc gãi đầu gãi tai, chỉ tìm cái cớ để lỉnh ngoài, nhưng sợ Minh Nam nắm thóp mà nhạo.

 

lúc thấy Thiên Hồ ăn sạch thịt và đang l.i.ế.m láp bát cơm ngừng, cuối cùng cũng tìm cớ để chuyển chủ đề: "Em , cái con ch.ó ngốc đúng là thiếu năng tâm trí, ngay cả con thỏ cũng chẳng bắt nổi, suốt ngày chỉ đuổi theo châu chấu.

 

Chú Tư suýt nữa thì tức c.h.ế.t với nó , ha ha ha!" Minh Bắc xong tự vài tiếng, lúc bấy giờ mới nhận Minh Nam và Trăn Trăn đến khóe miệng cũng chẳng buồn nhích.

 

 

 

 

Loading...